24.10.18


Anh đôi lúc vẫn nhớ về buổi sáng tháng 10 năm ấy, buổi sáng cuối cùng anh còn ở lại Beijing... Khi anh mở mắt thức dậy và nhìn qua cửa sổ thấy những hạt mưa trắng tinh bay bay. Anh reo lên: tuyết rơi rồi kìa! Bạn cùng phòng của anh làu bàu: ngủ đi ồn gì thế? Tuyết đâu giữa tháng 10 này?

Và khi anh rửa mặt xong cả không gian bất chợt đã phủ một màu trắng xoá... Anh không biết vì sao người ta thích tuyết? Có phải vì màu trắng lạnh mà đẹp tới nao lòng kia? Anh cũng không được thấy nhưngx bông tuyết bay bay chạm vào tay xốp như bông trong phim bởi lẽ khi anh chạy ra đường tuyết đã rơi dày quá rồi... 

Đường rất trơn, những bông tuyết rơi rất lạnh rất ướt. Anh chúi sau lưng một người lạ để ra bến tàu, người lạ chắc biết anh đang nhờ bóng quay lại cười và nghiêng ô che cho anh...

Vào khoảnh khắc ấy tất cả những gì anh nhớ là tấm lưng rất rộng che cả màn tuyết và nụ cười ấm bừng cả màu trắng lạnh ấy của người lạ.





No comments:

Post a Comment