Khi mùa đông chẳng còn dài nữa
Đôi lộc biếc trên cành đã nhú
Nhắc ngừoi xuân chạm cửa đến nơi
Sắp cạn đông rồi mình hò hẹn đi thôi
Khẽ trao đôi lời yêu mỏng manh như hơi thở
Ủ ấm những ngón tay gầy hao như nhành lan nơi ban công em sớm đông hé nụ
Và chạm khẽ sợi tóc nào bạc nỗi nhớ nhau