27.5.17

My dream ❤


Sớm nay em đã mơ một giấc mơ mát lạnh từ núi... 
Trong giấc mơ ấy em thấy mình thức dậy trong một màn sương mờ bao phủ cả không gian tĩnh lặng. Một màu xanh thẫm gần như đen che hết tầm mắt khi em thức giấc và nhìn qua khung cửa nhỏ. Hơi nước từ màn sương sớm ùa vào phòng để lại một lớp ẩm trên làn da em thật êm dịu... Không gian thấm đẫm mùi hương của lá cây, của đất ẩm và vô vàn những mùi hương nào đó bí ẩn của thiên nhiên...

Em dường như quên mất mình đã yêu núi đến chừng nào, và bao lâu rồi em không được thức dậy từ núi như thế... 
Ngọn núi trong hồi ức của em là ngọn núi đồng bằng, nhiều tre, nhiều hoa mẫu đơn và những bụi sim mua lúp xúp... Chỉ có nhiều sóc, ông em không thích sóc bởi nó sẽ chén hết dứa ông trồng... Em thảng hoặc nhìn thấy những con sóc ấy rất muốn đuổi theo để bắt 1 con nuôi chơi bởi em nghĩ vuốt ve bộ lông và cái đuôi của con sóc hẳn là rất thích. Em đôi khi rất sợ ngọn núi của ông bởi em sợ rắn và đám sâu tre đầy sắc màu... 
Ông luôn gọi em dậy sớm mỗi khi em về núi ngủ... Dậy chả làm gì, chỉ là ông bảo phải dậy sớm thôi. Con gái mà ngủ ngày thì mất duyên rồi sẽ ế... Mà ông cứ quên lúc ấy em chỉ là cô gái nhỏ thấy ngủ vui hơn là lấy chồng nhiều.
Em sợ những cơn mưa núi trong hồi ức... Cô gái nhỏ khoác mảnh tơi mẹ cắt ra từ tấm nilon trong 1 chiếc thùng đựng máy móc nào đó, đi đôi dép lê... Trời mưa thường là dép lê chẳng có tác dụng gì cho lắm nên chỉ có đôi chân trần bấm lên đường trơn. Và thường thì về tới nhà cả người cũng lấm bê lấm bết... Chỉ là những cơn mưa ngày ấy đôi lúc nhớ lại sao mà trong trẻo và ngọt ngào đến thế. 

Giấc mơ sớm nay em thức dậy không một mình... Trong cái lạnh lẽo của núi là môt vòng tay ấm áp. Trong mùi hương của núi còn vấn vít mùi hương yêu từ đêm.
Em thực sự không muốn mình thức dậy.