Khi những bông loa kèn trắng mong manh rủ nhau về phố
Khi năm cửa ô xạc xào bước vào mùa lá đổ
Và gió nhẹ cười thổi những cánh sấu sao bay
Em cứ mải rong chơi nên đem những câu thơ tặng anh giấu trong màu mây
Nao nắng về anh cứ ngước lên vòm xanh là sẽ thấy
Nỗi niềm tháng tư một người gửi cùng những nhịp tim bỏng cháy
Rung những thanh âm tha thiết gọi tìm nhau
Anh à tháng 4 màu nắng chẳng đậm đâu
Cũng chẳng rực như màu hoa tháng 5 ngày lần đâu tiên mẹ cười anh khóc
Nên em cứ băn khoăn rằng những câu thơ mình viết
Rồi có lạc đi đâu giữa muôn nẻo đời thường
Đi nửa đường đời mới chạm bước yêu thương
Mới hay bình yên ở ngay trong lòng dông bão
Năm kẽ bàn tay là để luồn vào một bàn tay khác
Và đừng vội buông bởi đâu dễ tìm được nhau
Anh tìm thấy chưa lời nhắn nhủ tự thẳm sâu?
Em mang giấu dưới vòm xanh xa thẳm <3