3.11.17



Một buổi nó nhắn nhủ trong group chát của mấy chị em: dành tiền mà đi nơi khác sống thôi, sang châu Âu đi. Bảo nó: tiền đâu mà đi châu Âu định cư, với lại chỉ ăn đồ Việt như tôi thì đi đâu được nổi. Nó lại bảo về quê mua đất đi, trồng rau nuôi gà tự cung tự cấp mà ăn đồ sạch ...  Việt Nam đang báo động đỏ về ung thư rồi. Bảo nó: Sống ảo, quen với phố xá và ồn ã rồi. Về quê chơi thì được chứ sống sao nổi... Cách tốt nhất để phòng ung thư là đừng có nghe đài và xem TV nữa.

Mội buổi khác nó lại bảo: Chỉ số ô nhiễm của Sài gòn là cam, Hà Nội là đỏ rồi. Đừng có ăn đồ bẩn, uống cafe bẩn nữa... Lại bảo: xóa cái app đọc ô nhiễm đi. Mắt không thấy thì tim không đau, đọc riết chưa thấy ung thư đâu chỉ thấy lo lắng mà trầm cảm tự tử chết trước đó.

Thời đại số, cái điện thoại khôn quá dần lấy hết niềm tin của con người. Mạng ảo, khoảng cách gần gũi ảo giết chết những nhìn nhận thực tế về con người. Người ta dường như chỉ quen nhìn thấy cái bề nổi được thể hiện ra bên ngoài mà không thấy được phần sâu xa được dấu kín.

Cái gì cũng có 2 mặt của nó, người ta thường chỉ nhìn một mặt phiến diện theo ý chủ quan của bản thân mà đôi khi không nhận ra cứ nhìn mãi một mặt tiêu cực thì tự thân cũng trở thành tiêu cực lúc nào không hay. Thay vì thế hãy chỉ nhìn mặt tích cực thôi, rồi sẽ tự khắc cảm thấy yêu đời, yêu người.

Cuối thu, trời se se thoảng trong gió mùi hương hoa rất nồng nàn. Ai đó kêu mùi hoa nồng quá thấy choáng váng mà không hay rằng đang được hưởng một bữa tiệc hương mùa miễn phí của đất trời. Và thay vì cầm điện thoại lên để tìm thông tin về người mình nhớ thì chỉ cần nghĩ dưới vòm trời gió này, trong mùi hương này người ấy cũng đang cùng dự tiệc mùa với mình. Vậy là sẽ cảm nhận được yêu thương ở kề bên thôi.