26.9.17

Kon Tum - Chậm rãi phố núi




" Phố núi cao phố núi trời gần
Phố không xa nên phố tình thân
Đi dăm phút bỗng quay về trốn cũ
Một chiều nao lòng bỗng bâng khuâng..."

Đọc bài thơ ấy từ rất lâu, rất lâu rồi nhưng chỉ đến khi tự mình thong dong thả bộ trên những con dốc chiều phố núi mới thấy nó đúng. Rồi chợt bật cười vì nhớ ra bài thơ này là để dành cho thành phố ấy, thành phố nhỏ xíu có những con dốc bình dị và thẳng đến mức người ta tưởng như đứng ở đầu con phố dốc này có thể nhìn tuốt thấy người ở cuối chân dốc phố kia.


Thành phố bé xíu, người với người quen nhau cả. Ở đây người ta thân nhau như người nhà... Cho dù là thủ phủ của một tỉnh thì vẫn không thấy cái ồn ã và bụi bặm phố thị. Người với người thong thả sống, xe cộ khung cảnh vì thế mà cũng lặng lẽ hơn. Người ta nói Kontum là một tỉnh nghèo, một năm chưa gánh nổi 30% ngân sách của Nhà nước giao, sao tôi lại cảm thấy con người ở đây sống thật quá đỗi sung sướng và giàu có.


Nụ cười hiền luôn hiển hiện trên những gương mặt người dù hằn sau nhiều nét khắc khổ vì mưu sinh.



Cây xanh và hoa có thể gặp khắp thành phố... Hoa dại mọc ken cả giữa những viên gạch lát hè.
Những đứa trẻ tan học ca chiều

Và cùng nhau chơi trò chơi tập thể nơi đầu ngõ...

Hoặc hò nhau đạp xe đi chơi...
Ngàn đời sông Đăkbla lặng lẽ trôi ôm ấp và nuôi dưỡng thành phố nhỏ... Xa xôi và cách trở, nhiều người chỉ lặng lẽ sống ở nơi ấy mà không muốn đi đâu. Họ quen với nếp sống chậm rãi nơi này, sợ cái ồn ã nơi những thành phố lớn... Với họ như vậy là quá đủ đầy và giàu có rồi... 


Một người lạ vội ghé thành phố nhỏ chậm dãi này và chợt không muốn quay về với phố đông chật chội nữa.




No comments:

Post a Comment