Đời người giống như một cuốn phim dài thật dài... Một cuốn phim dài tới mức đôi khi ngừoi ta chợt quên đi một đoạn nào đó. Nhưng chỉ chợt gặp một khung cảnh hay một nhân vật nào đó thì khúc phim ấy chợt như được quay chậm lại...
Hôm nay mình gặp lại một nhân vật như thế trong một đoạn phim đời mình... Đoạn phim mình hình như chưa kể cho ai nghe bao giờ. Chẳng có gì hay, nhưng vẫn là một đoạn đường tuổi trẻ của mình...
20 năm trước, cô gái nhỏ dời mái trường với nhiều thật nhiều mơ ước... Không giỏi giang tới mức được săn đón, nhưng cũng tự đi nộp hồ sơ là được nhận ngay. Công ty tư nhân thời ấy vốn chẳng được mấy SVBK để tâm mà... Chỉ là công ty ấy gần nhà, và cô gái nhỏ cũng biết mình nên bắt đầu bước chân từ đâu...
Công ty trẻ, xây trên nền đất thổ canh... Sau lưng là cánh đồng, trước mặt cũng là cánh đồng, đi vào sâu chút là những con đường đất đỏ uốn lượn rồi mất hút đâu đó sau những bụi tre xanh. Công ty trẻ dây chuyền sản xuất tư nhân nên cũng chẳng được hiện đại hào nhoáng và đồng bộ cho lắm, đội ngũ kỹ thuật cũng mỏng và công nhân thì đa phần là con nông dân quanh nhà máy... Thôi học thì vào làm, quý ngừoi lắm... Nhất là những ngừoi có dắt lưng ít chữ như cô gái nhỏ.
Cô gái nhỏ hay cười, hài hước và dễ gần nên được nhiều ngừoi quý... Lâu lâu mấy em hay rủ về nhà chơi, mang cho mớ khoai mới dỡ hay mấy củ su hào mới chặt còn tưoi non. Thỉnh thoảng nhớ những rặng tre quê nhà cô cùng mấy cô bạn trong tổ trốn giờ trưa đạp xe vào xóm... Có bận đói meo trốn trưa về nhà anh cùng tổ, mẹ anh bào củ su hào xào cho đĩa miến xào su hào, không thịt thà cua bể gì mà cô thấy món miến ngon quá chừng quá thể... Tới giờ đấy vẫn là món đám em đòi ăn mỗi lần cô vào bếp.
Quý cô nhất vẫn là bác phó giám đốc kỹ thuật, bác hay gọi cô là con xưng bố... Có lần bác bảo: mày làm con dâu bố đi, bố có thằng con trai ở Tiệp... Năm nay nó về bố dắt nó sang nhà hỏi cưới mày! Cô cừoi: vâng ạ. Thế này thì con không lo ế nữa rồi! Cô nói rồi cũng quên như bất cứ câu chuyện vui đùa tếu táo thường nhật những tháng ngày trong veo ấy.
Rồi một bữa bác gọi bảo: con đi ra đây với bố... Cô gái lẽo đẽo theo ra tới cổng thì thấy có ngừoi ngồi đợi. Hoá ra bố không đùa, bố dắt con trai tới xem mặt cô thật... Cô bối rối vì chưa bao giờ nghĩ tới tình huống này, nhưng cũng không đến nỗi làm cho ngừoi yêu quý quan tâm mình phải xấu mặt, đành phải nói dăm câu ba điều cho phải phép rồi xin rút lui vậy... Chỉ là cái bối rối và chai coca thật phản phúc nó làm cho cô sặc mà ho không ngừng, cuối cùng thì cô xấu hổ quá đành đứng dậy xin phép vào.
Hôm sau nghỉ Tết, lúc hí hửng nhận quà để về nghỉ thì bố nhắn: Tết sang bố chơi nhé! Cô trả lời: vâng ạ. Cô hứa xong rồi mải chơi, mải vui và mải ngủ để rồi quên bẵng mất...
Ra Tết vài tháng thì cô nhận thiếp mời cứoi... Cô cười bảo: thế mà bố bảo nhận con làm con dâu. Bố buồn buồn nói: Tết mày không sang bố, con bố nó cũng ưng mày nhưng vì mày không sang nên nó nghĩ mày chê... Nó thì tuần sau đi rồi, cưới xong nó đi. Cô nói: dạ, chắc con không có số làm con dâu bố.
Kỳ thực cô nghĩ cô còn quá trẻ để ràng buộc vào một ngừoi lạ nào đó, còn quá mải chơi để gánh nhiều trách nhiệm và còn quá mơ mộng để bắt đầu một cuộc hôn nhân không tình yêu và thật sự không đủ tự tin để chờ đợi một ngừoi lạ.
Rồi thì cô nghỉ làm để bắt đầu một công việc mới ổn định hơn... Rất lâu không có dịp quay lại nơi ấy, đôi lúc cũng gặp lại ngừoi quen rồi hỏi thăm dăm câu về những ngừoi quen cũ, lâu lâu cũng nghe tin về công ty và gặp sản phẩm của công ty ở đâu đó. Nhưng rồi thời gian, công việc và bận bịu cứ kéo cô đi... Quãng đời trong veo và không vướng bận gì ấy cũng lắng lại đâu đó trong cuốn phim đời cô bởi có nhiều phân cảnh khác sinh động và cuốn hút hơn đè lên.
Bữa nay cô gặp lại ngừoi mà ở hoàn cảnh khác biết đâu đã là bố chồng của cô... Ông vẫn vậy, dù tuổi cao nhưng vẫn còn tráng kiện và khoẻ mạnh. Cô không nghĩ ông vẫn nhận ra mình, 20 năm rồi chưs đâu phải 2 năm hay 2 tháng. Ông hỏi: mấy con rồi con? Cô cười: 1 thôi bố à? Không làm được con dâu bố nên mãi con mới lấy được chồng. Bố bây giờ chắc các cháu lớn cả rồi bố nhỉ. Ông bảo: cháu thì lớn nhưng chúng nó chẳng hợp nên bỏ nhau. Con trai bố nó vẫn trách là nó thích mày hơn nhưng tại bố không nhiệt tình vun vén nên mày chê nó.
- Bố bảo anh ấy là không có duyên số với nhau mới thế. Thôi con gả con gái con cho con anh ấy vậy... Giờ cho tìm hiểu luôn cho kỹ bố nhé.
Hoá ra còn có ngừoi 20 năm vẫn nhớ cô gái nhỏ ngày nào bối rối ho sặc sụa coca chỉ sau một thoáng gặp mà ngừoi đàn bà cũ kỹ bây giờ mới hay.
No comments:
Post a Comment