Mùa không thuận, qua xuân mà đâu đó còn đỏ rực những tán bàng... Mưa xuân chưa về cho búp non bật chồi... Thảng hoặc cũng có lãng đãng chút bụi mưa rất mỏng rồi lại bay đâu mất để nắng bừng lên.
Cô không thích những ngày mưa, nhưng cô cũng không thích những ngày trái mùa thế này... Nó làm cho cô cảm thấy không khỏe, bồn chồn và bất an.
Quán quen, cô bé phục vụ không còn pha cafe theo khẩu vị riêng của cô nữa mà bắt đầu quen với việc ép cho cô một cốc nước dứa đúng vị cô thích. Có lần cô bé bảo: nước dứa ép khó được vị chị muốn lắm, có lúc nó chín thì ngọt mà có lúc có xanh lại chua... Chị thì lại không cho đường. Ừ thì đành vậy, nước ép không được như ý nhưng cô bé thì lúc nào cũng tươi rói như ban mai vậy... Nên chẳng ai nỡ nào mà trách.
Quán nhiều người trẻ, mà bọn trẻ thì lúc nào cũng rộn ràng. Vưà mở cửa chúng đã phải mở nhạc để nghe ngay rồi, thứ âm nhạc mà bọn trẻ hay nghe cô không thích... Cô luôn cảm thấy nó không đủ độ sâu để cô ngấm và yêu... Nhưng sớm nay khi những thanh âm này vang lên thì cô chợt lặng lại một thoáng trong những ca từ và thanh âm da diết đang vang lên trong một sáng lạnh se và có mưa bay...
Một chút nhớ anh đấy
Một chút mơ chưa đầy
Một chút thương anh mà xa như khói mây
Một chút ít hơi ấm
Một chút thương âm thầm
Một chút yêu thôi nằm sâu như sóng ngầm
Một chút nhớ thành hai
Một chút mơ góp lại
Một chút thế thôi mà buồn mỗi sớm mai
Một chút gió thành bão giông
Một chút mưa đầy biển rộng
Một chút yêu thôi mà đau đến cháy lòng
Yêu là như thế dù là sai là thế nào
Vẫn cứ yêu thôi và yêu đến khi tàn hơi
Bao lần đã cố nhủ lòng phải quên đi
Mà tim ơi sao mềm yếu quá vậy
Trái tim em và dòng máu nóng để yêu anh
Giấc mơ ơi ở lại bên tôi đừng tan nhanh
Ngày mai thức giấc thấy giữa lồng ngực là hình bóng ấy
Cô đã xa quá cái tuổi tin rằng có một thứ tình yêu vĩnh cửu và bất biến, nhưng cô vẫn cứ là kiểu người cổ và cố chấp... Cho dù hàng ngày chứng kiến quá nhiều mối quan hệ được gọi là tình yêu nhưng lại dễ dàng gắn kết và từ bỏ, hay những mối quan hệ sinh ra từ lợi ích mà khi không còn lợi ích nữa thì nhanh chóng tan vỡ thì cô vẫn cứ cho rằng yêu một người thật sự chẳng dễ dàng gì, và có thể cùng nhau cũng chẳng dễ dàng gì. Vì vậy không thể dễ dàng mà gọi tên tình yêu... Nên nếu đã có thể gọi được tên tình yêu thì...
Nắm tay em đừng để em đi đừng để em đi
Lỡ sinh ra là để yêu nhau chẳng rời xa đâu
Bình yên ở đây ở đây chẳng đâu xa vời
Cho em gần anh thêm chút nữa
No comments:
Post a Comment