28.3.17

Một đoạn phim cũ...


Đời người giống như một cuốn phim dài thật dài... Một cuốn phim dài tới mức đôi khi ngừoi ta chợt quên đi một đoạn nào đó. Nhưng chỉ chợt gặp một khung cảnh hay một nhân vật nào đó thì khúc phim ấy chợt như được quay chậm lại... 

Hôm nay mình gặp lại một nhân vật như thế trong một đoạn phim đời mình... Đoạn phim mình hình như chưa kể cho ai nghe bao giờ. Chẳng có gì hay, nhưng vẫn là một đoạn đường tuổi trẻ của mình... 

20 năm trước, cô gái nhỏ dời mái trường với nhiều thật nhiều mơ ước... Không giỏi giang tới mức được săn đón, nhưng cũng tự đi nộp hồ sơ là được nhận ngay. Công ty tư nhân thời ấy vốn chẳng được mấy SVBK để tâm mà... Chỉ là công ty ấy gần nhà, và cô gái nhỏ cũng biết mình nên bắt đầu bước chân từ đâu... 
Công ty trẻ, xây trên nền đất thổ canh... Sau lưng là cánh đồng, trước mặt cũng là cánh đồng, đi vào sâu chút là những con đường đất đỏ uốn lượn rồi mất hút đâu đó sau những bụi tre xanh. Công ty trẻ dây chuyền sản xuất tư nhân nên cũng chẳng được hiện đại hào nhoáng và đồng bộ cho lắm, đội ngũ kỹ thuật cũng mỏng và công nhân thì đa phần là con nông dân quanh nhà máy... Thôi học thì vào làm, quý ngừoi lắm... Nhất là những ngừoi có dắt lưng ít chữ như cô gái nhỏ.
Cô gái nhỏ hay cười, hài hước và dễ gần nên được nhiều ngừoi quý... Lâu lâu mấy em hay rủ về nhà chơi, mang cho mớ khoai mới dỡ hay mấy củ su hào mới chặt còn tưoi non. Thỉnh thoảng nhớ những rặng tre quê nhà cô cùng mấy cô bạn trong tổ trốn giờ trưa đạp xe vào xóm... Có bận đói meo trốn trưa về nhà anh cùng tổ, mẹ anh bào củ su hào xào cho đĩa miến xào su hào, không thịt thà cua bể gì mà cô thấy món miến ngon quá chừng quá thể... Tới giờ đấy vẫn là món đám em đòi ăn mỗi lần cô vào bếp. 
Quý cô nhất vẫn là bác phó giám đốc kỹ thuật, bác hay gọi cô là con xưng bố... Có lần bác bảo: mày làm con dâu bố đi, bố có thằng con trai ở Tiệp... Năm nay nó về bố dắt nó sang nhà hỏi cưới mày! Cô cừoi: vâng ạ. Thế này thì con không lo ế nữa rồi! Cô nói rồi cũng quên như bất cứ câu chuyện vui đùa tếu táo thường nhật những tháng ngày trong veo ấy.
Rồi một bữa bác gọi bảo: con đi ra đây với bố... Cô gái lẽo đẽo theo ra tới cổng thì thấy có ngừoi ngồi đợi. Hoá ra bố không đùa, bố dắt con trai tới xem mặt cô thật... Cô bối rối vì chưa bao giờ nghĩ tới tình huống này, nhưng cũng không đến nỗi làm cho ngừoi yêu quý quan tâm mình phải xấu mặt, đành phải nói dăm câu ba điều cho phải phép rồi xin rút lui vậy... Chỉ là cái bối rối và chai coca thật phản phúc nó làm cho cô sặc mà ho không ngừng, cuối cùng thì cô xấu hổ quá đành đứng dậy xin phép vào.

Hôm sau nghỉ Tết, lúc hí hửng nhận quà để về nghỉ thì bố nhắn: Tết sang bố chơi nhé! Cô trả lời: vâng ạ. Cô hứa xong rồi mải chơi, mải vui và mải ngủ để rồi quên bẵng mất... 
Ra Tết vài tháng thì cô nhận thiếp mời cứoi... Cô cười bảo: thế mà bố bảo nhận con làm con dâu. Bố buồn buồn nói: Tết mày không sang bố, con bố nó cũng ưng mày nhưng vì mày không sang nên nó nghĩ mày chê... Nó thì tuần sau đi rồi, cưới xong nó đi. Cô nói: dạ, chắc con không có số làm con dâu bố. 
Kỳ thực cô nghĩ cô còn quá trẻ để ràng buộc vào một ngừoi lạ nào đó, còn quá mải chơi để gánh nhiều trách nhiệm và còn quá mơ mộng để bắt đầu một cuộc hôn nhân không tình yêu và thật sự không đủ tự tin để chờ đợi một ngừoi lạ.
Rồi thì cô nghỉ làm để bắt đầu một công việc mới ổn định hơn... Rất lâu không có dịp quay lại nơi ấy, đôi lúc cũng gặp lại ngừoi quen rồi hỏi thăm dăm câu về những ngừoi quen cũ, lâu lâu cũng nghe tin về công ty và gặp sản phẩm của công ty ở đâu đó. Nhưng rồi thời gian, công việc và bận bịu cứ kéo cô đi... Quãng đời trong veo và không vướng bận gì ấy cũng lắng lại đâu đó trong cuốn phim đời cô bởi có nhiều phân cảnh khác sinh động và cuốn hút hơn đè lên. 
Bữa nay cô gặp lại ngừoi mà ở hoàn cảnh khác biết đâu đã là bố chồng của cô... Ông vẫn vậy, dù tuổi cao nhưng vẫn còn tráng kiện và khoẻ mạnh. Cô không nghĩ ông vẫn nhận ra mình, 20 năm rồi chưs đâu phải 2 năm hay 2 tháng. Ông hỏi: mấy con rồi con? Cô cười: 1 thôi bố à? Không làm được con dâu bố nên mãi con mới lấy được chồng. Bố bây giờ chắc các cháu lớn cả rồi bố nhỉ. Ông bảo: cháu thì lớn nhưng chúng nó chẳng hợp nên bỏ nhau. Con trai bố nó vẫn trách là  nó thích mày hơn nhưng tại bố không nhiệt tình vun vén nên mày chê nó. 
- Bố bảo anh ấy là không có duyên số với nhau mới thế. Thôi con gả con gái con cho con anh ấy vậy... Giờ cho tìm hiểu luôn cho kỹ bố nhé.

Hoá ra còn có ngừoi 20 năm vẫn nhớ cô gái nhỏ ngày nào bối rối ho sặc sụa coca chỉ sau một thoáng gặp mà ngừoi đàn bà cũ kỹ bây giờ mới hay. 






13.3.17


- "Hãy đi gặp người mà bạn muốn gặp đi. Nhân lúc ánh mặt trời dìu dịu, nhân lúc gió lay nhẹ nhàng, nhân lúc anh ấy vẫn còn ở đó, nhân lúc bạn chưa già."



Mình lại hẹn hò nhau như
 ngày ấy tháng Ba
Dưới một vòm xanh mịt mùng mưa bụi
Mắt chạm một giây thôi mà quá chừng ngần ngại
Như thể còn trẻ trung, như tuổi chưa đầy vai

Tháng Ba dịu dàng chứa bao nhiêu đắm say
Trong mùi hương hoa đậu thầm trên tóc em sớm ấy
Trong màu men yêu đọng nơi đáy mắt anh như lửa cháy
Trong một vòng ôm mà ấm trọn khoảng chia xa.

Mình lại hẹn hò nhau như ngày ấy tháng Ba
Cho dẫu đã bao mùa tháng Năm phượng nở 
Cho dẫu đã biết bao mùa lá bàng xanh rồi lại đỏ
Với em mùa nào cũng vẫn mãi mùa yêu.

Kiếp trước phải ngoái đầu bao nhiêu lần để kiếp này gặp được nhau?
 Để được nắm tay nhau đi đến già dẫu đường đời muôn ngả?
Cho dù sau này có thể người thương sẽ thành người lạ. 
Em tin đắm say còn nguyên đó nơi thẳm sâu

Hoa rồi vẫn nở  dọc lối nhỏ tháng Ba  nơi chúng mình hò hẹn lần đầu
Hương vẫn âm thầm đậu trên tóc người đàn bà chờ người yêu nơi lối ấy
Dưới bụi mưa xuân men yêu nồng nàn như lửa cháy...
Mắt quấn, môi say... chìm đắm quyện trong nhau. 



7.3.17

Cho em gần anh thêm chút nữa




Mùa không thuận, qua xuân mà đâu đó còn đỏ rực những tán bàng... Mưa xuân chưa về cho búp non bật chồi... Thảng hoặc cũng có lãng đãng chút bụi mưa rất mỏng rồi lại bay đâu mất để nắng bừng lên.
Cô không thích những ngày mưa, nhưng cô cũng không thích những ngày trái mùa thế này... Nó làm cho cô cảm thấy không khỏe, bồn chồn và bất an. 
Quán quen, cô bé phục vụ không còn pha cafe theo khẩu vị riêng của cô nữa mà bắt đầu quen với việc ép cho cô một cốc nước dứa đúng vị cô thích. Có lần cô bé bảo: nước dứa ép khó được vị chị muốn lắm, có lúc nó chín thì ngọt mà có lúc có xanh lại chua... Chị thì lại không cho đường. Ừ thì đành vậy, nước ép không được như ý nhưng cô bé thì lúc nào cũng tươi rói như ban mai vậy... Nên chẳng ai nỡ nào mà trách.
Quán nhiều người trẻ, mà bọn trẻ thì lúc nào cũng rộn ràng. Vưà mở cửa chúng đã phải mở nhạc để nghe ngay rồi, thứ âm nhạc mà bọn trẻ hay nghe cô không thích... Cô luôn cảm thấy nó không đủ độ sâu để cô ngấm và yêu... Nhưng sớm nay khi những thanh âm này vang lên thì cô chợt lặng lại một thoáng trong những ca từ và thanh âm da diết đang vang lên trong một sáng lạnh se và có mưa bay...

Một chút nhớ anh đấy 
Một chút mơ chưa đầy 
Một chút thương anh mà xa như khói mây 

Một chút ít hơi ấm 
Một chút thương âm thầm 
Một chút yêu thôi nằm sâu như sóng ngầm 

Một chút nhớ thành hai 
Một chút mơ góp lại 
Một chút thế thôi mà buồn mỗi sớm mai 

Một chút gió thành bão giông 
Một chút mưa đầy biển rộng 
Một chút yêu thôi mà đau đến cháy lòng 

Yêu là như thế dù là sai là thế nào 
Vẫn cứ yêu thôi và yêu đến khi tàn hơi 

Bao lần đã cố nhủ lòng phải quên đi 
Mà tim ơi sao mềm yếu quá vậy 

Trái tim em và dòng máu nóng để yêu anh 
Giấc mơ ơi ở lại bên tôi đừng tan nhanh 
Ngày mai thức giấc thấy giữa lồng ngực là hình bóng ấy 


Cô đã xa quá cái tuổi tin rằng có một thứ tình yêu vĩnh cửu và bất biến, nhưng cô vẫn cứ là kiểu người cổ và cố chấp... Cho dù hàng ngày chứng kiến quá nhiều mối quan hệ được gọi là tình yêu nhưng lại dễ dàng gắn kết và từ bỏ, hay những mối quan hệ sinh ra từ lợi ích mà khi không còn lợi ích nữa thì nhanh chóng tan vỡ thì cô vẫn cứ cho rằng yêu một người thật sự chẳng dễ dàng gì, và có thể cùng nhau cũng chẳng dễ dàng gì. Vì vậy không thể dễ dàng mà gọi tên tình yêu... Nên nếu đã có thể gọi được tên tình yêu thì...

Nắm tay em đừng để em đi đừng để em đi 
Lỡ sinh ra là để yêu nhau chẳng rời xa đâu 
Bình yên ở đây ở đây chẳng đâu xa vời 

Cho em gần anh thêm chút nữa