26.12.17

Đoản khúc đông


Mình hò hẹn đi anh
Khi mùa đông chẳng còn dài nữa
Đôi lộc biếc trên cành đã nhú
Nhắc ngừoi xuân chạm cửa đến nơi

Sắp cạn đông rồi mình hò hẹn đi thôi
Khẽ trao đôi lời yêu mỏng manh như hơi thở
Ủ ấm những ngón tay gầy hao như nhành lan nơi ban công em sớm đông hé nụ
Và chạm khẽ sợi tóc nào bạc nỗi nhớ nhau





3.11.17



Một buổi nó nhắn nhủ trong group chát của mấy chị em: dành tiền mà đi nơi khác sống thôi, sang châu Âu đi. Bảo nó: tiền đâu mà đi châu Âu định cư, với lại chỉ ăn đồ Việt như tôi thì đi đâu được nổi. Nó lại bảo về quê mua đất đi, trồng rau nuôi gà tự cung tự cấp mà ăn đồ sạch ...  Việt Nam đang báo động đỏ về ung thư rồi. Bảo nó: Sống ảo, quen với phố xá và ồn ã rồi. Về quê chơi thì được chứ sống sao nổi... Cách tốt nhất để phòng ung thư là đừng có nghe đài và xem TV nữa.

Mội buổi khác nó lại bảo: Chỉ số ô nhiễm của Sài gòn là cam, Hà Nội là đỏ rồi. Đừng có ăn đồ bẩn, uống cafe bẩn nữa... Lại bảo: xóa cái app đọc ô nhiễm đi. Mắt không thấy thì tim không đau, đọc riết chưa thấy ung thư đâu chỉ thấy lo lắng mà trầm cảm tự tử chết trước đó.

Thời đại số, cái điện thoại khôn quá dần lấy hết niềm tin của con người. Mạng ảo, khoảng cách gần gũi ảo giết chết những nhìn nhận thực tế về con người. Người ta dường như chỉ quen nhìn thấy cái bề nổi được thể hiện ra bên ngoài mà không thấy được phần sâu xa được dấu kín.

Cái gì cũng có 2 mặt của nó, người ta thường chỉ nhìn một mặt phiến diện theo ý chủ quan của bản thân mà đôi khi không nhận ra cứ nhìn mãi một mặt tiêu cực thì tự thân cũng trở thành tiêu cực lúc nào không hay. Thay vì thế hãy chỉ nhìn mặt tích cực thôi, rồi sẽ tự khắc cảm thấy yêu đời, yêu người.

Cuối thu, trời se se thoảng trong gió mùi hương hoa rất nồng nàn. Ai đó kêu mùi hoa nồng quá thấy choáng váng mà không hay rằng đang được hưởng một bữa tiệc hương mùa miễn phí của đất trời. Và thay vì cầm điện thoại lên để tìm thông tin về người mình nhớ thì chỉ cần nghĩ dưới vòm trời gió này, trong mùi hương này người ấy cũng đang cùng dự tiệc mùa với mình. Vậy là sẽ cảm nhận được yêu thương ở kề bên thôi.


30.10.17





- Này, mẹ lại vừa ngã xe đấy.
- Ôi dời, mẹ nói làm gì.
- Hơ.
- Thì mẹ toàn tự ngã chứ sao. Lần này cũng thế phải không?
- Ừ.
( May chưa hỏi xe có hỏng không. :( )

3.10.17

Viết linh tinh về phố sách



Bọn trẻ bây giờ không biết có một nơi ở Hà Nội có tên là chợ Âm Phủ, chúng có lẽ còn không biết nơi đoạn phố nhỏ ấy từng có một cái chợ.

Chục năm trước, khi chưa có phong trào nhà nhà làm bánh nấu ăn, người người nấu ăn làm bánh. Thì cái chợ ấy chuyên bán những thứ nguyên liệu lạ nhất để làm bánh và nấu ăn. Bao gồm từ các nguyên liệu khô như bơ sữa, những cái tên nguyên liệu vô vô cùng lạ tới các loại rau gia vị tên cũng lạ lạ vô cùng. 
Nó là cái chợ quý tộc, bởi bất cứ gì bán ra ở đó cũng đắt hơn nơi khác, người bán cũng chảnh chẹ hơn. Tuy nhiên đồ bán ở đó luôn tươi ngon nhất, chất lượng tốt nhất. Nên nếu đã vào chợ ấy đừng có so bì tại sao cùng là mớ rau mà ở chợ nhà tôi lại đắt hơn ở đây.
Tôi thì biết đến cái chợ ấy từ rất lâu, thậm chí còn biết trước cả đám bạn sinh ra và lớn lên ở Thủ đô. Ngoài việc phải tới đó mò mẫm những thứ liên quan tới nghề nghiệp thì còn bởi từ khi còn "trẻ" đã bị dắt vào chợ để... ăn thịt chó.
Chó chặt ở đó nghe nói là số 1 ở Hà Nội, không có ở đâu làm ngon bằng thế. Ông chủ nghe nói kén từ từng con chó cho tới cọng húng, chó phải là con chó không béo... Phần mỡ nhất chắc cũng chỉ có ở cái nầm. Và cũng không phải là chó già khô thịt. Nên muốn qua chợ cũng phải chọn giờ, muộn quá thì đến cọng húng cũng chả còn.
Ấy là một lần tôi đưa anh khách hàng chán những bữa ăn ê hề Chivas và nhà hàng sang trọng cứ nằng nặc đòi đi ăn uống lê la lên được nghe ông chủ đang rảnh chém thế. Hẳn là món chó chặt hợp ý lắm nên gần như lần nào ghé HN anh cũng đòi tôi đưa lên ăn...
Rồi thì người ta phá chợ đi để xây lại. Tôi cũng không còn theo nghề nên không cần tìm kiếm xem chợ tạm đi đâu, người bán dạt về phương nào. Anh khách hàng thì cũng gút rồi nên không còn đòi dắt đi ăn thịt chó nữa.
Bữa rồi lên, cái chợ ngày nào đã biến thành phố sách.




Phố sách sạch đẹp nhưng chỉ lèo tèo vài nhà sách nhỏ nhỏ, gọi là quầy sách thì đúng hơn là nhà sách. Thậm chí có lẽ còn không bằng được Đinh Lễ - Nguyễn Xí. Có chăng là dễ nhìn, dễ chọn hơn cơ mà cũng đâu có nhiều để chọn.
Chỉ có các bạn trẻ tới để chụp hình là nhiều, thỉnh thoảng cũng thấy được hình ảnh một em nhỏ đáng yêu chăm chú dán mắt vào đọc một cuốn sách mới khi bố và mẹ mải chạy đâu đó chụp hình hay mải dán mắt vào màn hình điện thoại.



Hẳn là người ta cũng sẽ chỉ tới phố sách 1 vài lần, có thể còn ít được nhớ tới và muốn tới hơn anh bạn tôi nhớ và nhất định phải ghé chợ Âm Phủ mỗi lần qua HN ngày xưa.

Lại nhớ đã từng ngơ ngẩn thế nào khi bước chân vào nhà sách trên 1 con phố đi bộ ở Thượng Hải. Dù là mù chữ khi bước chân vào đấy, vẫn cứ cảm thấy choáng ngợp trước lượng đầu sách và cách sắp xếp. Và tấm tắc khen khi cầm thử trên tay 1 cuốn... Rồi thì ước rằng một người cũng yêu sách và "biết đọc" đứng cạnh mình lúc này. 

Có lần tôi đã đọc đâu đó rằng ở thời đại của smartphone này người trẻ lười đọc sách giấy hơn bởi cả thế giới còn được thu nhỏ lại bằng màn hình điện thoại rồi huống hồ là sách. Tôi thì thấy cũng không hẳn, đâu đó vẫn có thể bắt gặp hình ảnh một cô gái trẻ ngồi một mình chăm chú với cuốn sách đấy chứ. Chỉ là nếu như người làm sách biết cách PR để thông tin tới rộng rãi hơn với người yêu sách thì sẽ không còn cảnh sách thì ê hề mà người yêu sách thì vẫn " đói".



Bao giờ thành phố của tôi mới có những con phố đúng nghĩa với phố đi bộ, nhiều ghế dừng chân. Trên con phố ấy có nhà sách cho người đọc sách, có TTTM cho người ưa shopping, có chỗ vui chơi cho bọn trẻ, có hàng ăn cho người đói lòng chứ không phải chỉ là những con phố cấm xe thành phố đi bộ như bây giờ. 

Cuối tuần thảnh thơi dạo phố, rẽ chỗ này một tí, góc kia một tẹo rồi vào nhà sách đọc một trang sách nơi khung cửa sổ nắng chờ một ai đó tới cùng chọn một cuốn sách hay, vậy thôi.




28.9.17

Kon Tum - Nàng tiên núi Măng Đen




"Em lên với Măng đen, nơi lắm mưa nhiều gió 
Mang theo nắng đồng bằng Nghệ Tĩnh ở trong tim 
Em lên với Tây Nguyên yêu Trường Sơn bao la 
Thương lắm màu đất đỏ, như mối tình thuỷ chung..."
Tôi nghe cô gái Thái Sơn La sinh ra ở Tây Nguyên hát Tình ca Măng đen trong cái se lạnh và màn sương mờ đêm phố núi. Anh bạn nói em đã ghé Kon Tum nhất định phải thu xếp tới thăm Măng Đen và nếu được thì nên nghỉ qua đêm lại đó. 

Măng Đen cách Kon Tum 50 km nằm ở độ cao 1200m so với mực nước biển. Quốc lộ 24 mới làm, đường lại vắng chỉ lâu lâu xuất hiện 1 đàn bò đi như đường nhà mình nên chỉ 50 phút là đã tới Măng Đen rồi. 
Có thể vì đường đẹp mà cũng có thể vì hai bên đường cảnh quá tuyệt vời nên tôi cảm thấy quãng đường rất rất là ngắn.

Lên núi mà... Nên có rất nhiều khúc cua uốn lượn thế này.
Đèo Măng Đen... Hẳn là ai tới đây cũng dừng để xuýt xoa, chụp vài kiểu ảnh sống ảo và hít thật căng lồng ngực không khí trong lành.


Một người dân địa phương vào rừng cắt lá cây cho bò và trở về.
Măng Đen rất vắng vẻ... Nhiều biệt thự lặng lẽ nằm dưới tán thông dày.

Măng Đen còn hoang sơ lắm, du khách dường như ít tìm tới đây. Du lịch và dịch vụ còn chưa được phát triển, các điểm du lịch được đưa vào khai thác cũng còn sơ sài và nghèo nàn nhưng có vậy mới thấy chất mộc mạc Tây Nguyên còn thấm đẫm.


Một ngôi làng dân tộc dưới thung lũng.
Những bức tượng đậm chất văn hóa dân tộc trong một cuộc thi tạc tượng tại địa phương.
Một Cụ Khỉ mọc tóc khỉ hẳn là vì đứng quá lâu dưới tans rừng dãi dầu nắng mưa
Thác Pa Sĩ hùng vĩ mà mềm mại tựa như mái tóc tiên nữ
Cây cầu treo sắt trên lối vào khu du lịch thác Pa Sĩ.

Kon Plông còn nghèo lắm, những đứa trẻ ở đây còn phải vượt nhiều con dốc đến trường. Đầu mỗi năm học các thầy cô phải đến từng nhà cho gạo cho muối cho sách vở vận động bọn trẻ đi học... Nhìn bọn trẻ còng lưng vượt dốc tới lớp mà thấy thương.







Rời Măng Đen mà cứ nghe văng vẳng câu hát của cô bé Thái Trắng Sơn La...
...Em trao cánh phong lan, nhủ anh về dưới nớ 

Xa nhau nhớ một chiều gặp gỡ giữa đồi thông 
Anh ơi cánh phong lan, yêu rừng thông như em đó 
Anh trả lời em: Anh ở lại Măng đen 
Anh chẳng về đâu, anh ở lại cùng em...
Mong rằng có dịp gặp lại Măng Đen sẽ giàu có và phát triển mà vẫn giữ được đủ đầy bản sắc riêng.


26.9.17

Kon Tum - Những hồi chuông xóm đạo.






Ngày tôi dự định thăm Kon tum mưa xập xùi nguyên một ngày. Mưa không to nhưng cũng đủ làm e ngại bước chân lữ khách vốn không mạnh mẽ gì cho lắm. Tôi vốn bị mê hoặc bởi màu trời xanh thẳm của Tây nguyên những ngày nắng nên hơi có chút thất vọng khi mở cửa ngó ra vào buổi sáng thấy nguyên một màn mưa, bù lại tôi được thấy một màu xanh ngắt của cây lá và những sắc màu phố xá tươi rói chứ không buồn bã xám lạnh như người ta nghĩ.
Người Kon tum lần ra chơi Hà Nội bảo: Kon tum nhỏ lắm, nhỏ xíu... Chỉ nhiều nhất là nhà thờ thôi.
Vậy thì ghé thăm Kon Tum chẳng có lý gì lại không ghé thăm nhà thờ.

1. Nhà thờ gỗ Chánh tòa Kon Tum.

Nhà thờ gỗ Kon Tum nằm phía cuối con đường Nguyễn Huệ, Tp. Kon Tum. Nhà thờ được làm hoàn toàn bằng gỗ cà chít, theo phong cách Roman kết hợp với kiến trúc nhà sàn của người Ba Na được hoàn thành năm 1918. Nghe nói vào mùa hoa đậu con đường tới thăm nhà thờ sẽ phủ rực rỡ những sắc hoa đậu tuyệt đẹp. ( Xem thêm về nhà thờ gỗ Kon tum Ở đây. )

Quanh nhà thờ rất nhiều cây... Sau cơn mưa cây cối phủ một màu xanh ngắt. Ngôi nhà thờ gỗ màu nâu sẫm với kiến trúc đặc trưng nổi bật khiến người ở xa đến thật dễ dàng nhận ra mà thốt lên một tiếng kêu nhỏ: À tới rồi.

Hoàn toàn là bằng gỗ, xug quanh rất nhiều cây to và hoa.


Mặt tiền nhà thờ Chánh tòa nổi bật nhìn từ đầu đường Lý Tự Trọng.

Những đứa trẻ được nghỉ tiết ghé vào chơi nơi khuôn viên nhà thờ.

Một cây nêu được dựng lên trước sân nhà thờ... Hẳn là để mỗi dịp lễ nhân dân các sắc tộc về dự và nhảy múa.
Một dàn hoa gì đó rất đẹp nơi sân hậu viện


Rất tiếc ngày tôi ghé thăm nhà thờ không mở để tôi được thăm quan phía bên trong Giáo đường. Chỉ có từng hồi chuông ngân nga vang vọng giữa không trung phố núi... 

2. Tòa Giám mục.
Kom Tum bé xíu mà thấy bảo có tới 2 Tòa giám mục. Tôi chỉ ghé thăm được một nơi. Search thử để đọc lời giới thiệu thì đọc được thế này: "Tòa Giám mục là một công trình kiến trúc Phương Tây kết hợp với lối kiến trúc dân tộc bản địa truyền thống, được thành lập vào năm 1935. Người có công lớn trong việc thành lập Tòa Giám Mục là vị Giám mục tiên khởi của Giáo phận Kontum, Đức Cha Martial Jannin Phước." 
Như ở bất cứ nơi nào trong thành phố này, cây xanh là đặc trưng lớn nhất làm nên kiến trúc thành phố. Và Tòa giám mục thì đặc biệt rộng và nhiều cây rất rất to. Nơi này còn có cả Cô nhi viện và trường dòng nên nơi góc sân tôi còn thấy một sân bóng, một trận cầu nảy lửa đang diễn ra ở đó.

Hàng sứ cổ thụ như một dàn kiêu binh lặng lẽ nơi lối vào.
Khuôn viên rộng, thiết kế cảnh quan đẹp và sạch. 
Hàng cây rất to mà chẳng rõ là cây gì, một cậu bé đang miệt mài tập chạy

Những đứa trẻ dân tộc sống tại cô nhi viện đang làm vệ sinh xung quanh sân vườn.
Dường như nơi này dành cho những người dân tộc sống ở đây tới cầu nguyện
Những chú gà được nuôi nơi góc sau hậu viện... Hình như có cả 2 chú gà gô.
Tòa Giám mục bữa ấy cũng không mở cửa đón khách hay họ không đón khách lạ tới thăm quan thì chẳng rõ. Tôi đi dạo quanh khuôn viên, tự lắp chân máy chụp vài tấm ảnh rồi hít thật sâu lồng ngực không khí trong lành tinh khiết cũng tự cảm thấy mãn nguyện mà rời bước rồi.

Kon Tum còn rất rất nhiều những nhà thở nhỏ và đẹp dọc những con đường mà tôi qua nhưng không đủ thời gian để ghé lại. Chắc là phải hẹn những lần tới thăm sau.

Một ngôi nhà thờ nằm trên quốc lộ 24 mang hình dáng 1 ngôi nhà Rông.



Kon Tum - Chậm rãi phố núi




" Phố núi cao phố núi trời gần
Phố không xa nên phố tình thân
Đi dăm phút bỗng quay về trốn cũ
Một chiều nao lòng bỗng bâng khuâng..."

Đọc bài thơ ấy từ rất lâu, rất lâu rồi nhưng chỉ đến khi tự mình thong dong thả bộ trên những con dốc chiều phố núi mới thấy nó đúng. Rồi chợt bật cười vì nhớ ra bài thơ này là để dành cho thành phố ấy, thành phố nhỏ xíu có những con dốc bình dị và thẳng đến mức người ta tưởng như đứng ở đầu con phố dốc này có thể nhìn tuốt thấy người ở cuối chân dốc phố kia.


Thành phố bé xíu, người với người quen nhau cả. Ở đây người ta thân nhau như người nhà... Cho dù là thủ phủ của một tỉnh thì vẫn không thấy cái ồn ã và bụi bặm phố thị. Người với người thong thả sống, xe cộ khung cảnh vì thế mà cũng lặng lẽ hơn. Người ta nói Kontum là một tỉnh nghèo, một năm chưa gánh nổi 30% ngân sách của Nhà nước giao, sao tôi lại cảm thấy con người ở đây sống thật quá đỗi sung sướng và giàu có.


Nụ cười hiền luôn hiển hiện trên những gương mặt người dù hằn sau nhiều nét khắc khổ vì mưu sinh.



Cây xanh và hoa có thể gặp khắp thành phố... Hoa dại mọc ken cả giữa những viên gạch lát hè.
Những đứa trẻ tan học ca chiều

Và cùng nhau chơi trò chơi tập thể nơi đầu ngõ...

Hoặc hò nhau đạp xe đi chơi...
Ngàn đời sông Đăkbla lặng lẽ trôi ôm ấp và nuôi dưỡng thành phố nhỏ... Xa xôi và cách trở, nhiều người chỉ lặng lẽ sống ở nơi ấy mà không muốn đi đâu. Họ quen với nếp sống chậm rãi nơi này, sợ cái ồn ã nơi những thành phố lớn... Với họ như vậy là quá đủ đầy và giàu có rồi... 


Một người lạ vội ghé thành phố nhỏ chậm dãi này và chợt không muốn quay về với phố đông chật chội nữa.




28.8.17


Vòng quay năm đã qua được 2/3... Tôi đã qua được 2/3 vòng quay năm nhiều biến động, nhiều hối hả và nhiều chuyến đi vội vã. Thảng hoặc lướt lại những tấm ảnh chụp vội trên đường đi để lấy lại cố gắng cho bản thân, nâng đỡ tinh thần mệt mỏi và tự nhủ phải cố gắng nhiều hơn.

Bữa hôm gặp cậu em xa, cậu giới thiệu với bạn: Đây là chị Mèo, blogger du lịch. Thật sự là ngượng, bao lâu rồi những dự định viết bỏ lại, những bức ảnh chụp con người cảnh vật trong những chuyến đi bị bỏ quên trong máy? Tự thấy đã để bản thân chìm quá lâu trong mệt mỏi thường nhật, cứ tự đổ cho công việc nhưng kỳ thực tự lòng biết không phải vậy. Ì trệ và lười nhác đã chi phối bản thân bấy lâu nay.

Vài chữ đặt ở đây để tự nhắc mình nhớ còn nợ những chuyến đi những cảm xúc muốn ghi lại.

Một con sông nhỏ ở Phù Cát - Bình Định, hai người thuyền chài quăng lưới sớm.

Một góc hồ Quảng Bá một trưa thật nhiều nắng.

Đầm Ô Loan trước một cơn giông.

Làng chài trước bến thuyền Nhơn Lý.


13.7.17

Vệt thời gian...





Trên vạt gối trắng em
Loang màu đỏ tóc ướt
Không còn thời trang
Chỉ còn vệt thời gian
... Giấu vội... 
(Ngày xanh ơi!)






11.7.17

THÁNG BẢY VỀ, TUỔI TÔI ĐẦY TAY.



Tôi không biết với Mẹ tháng bảy năm ấy trôi qua lâu hay mau? Nhưng với tôi tháng bảy năm nào cũng lướt qua rất vội vã, dù tôi chỉ muốn nó qua đi thật chậm dãi để tôi cỏ thể nhẩn nha tận hưởng những ngày cuối của tuổi cũ.

Bữa hôm cô em dâu tương lai hỏi tôi muốn nhận món quà gì cho tuổi mới? Giữa một danh sách những thứ phù phiếm và đắt tiền được hỏi thì tôi lại chọn một cuốn sách. Cô bé ngạc nhiên hỏi: Chị cũng đọc sách á? Và nếu cô bé biết rằng tôi thực sự rất không muốn đi qua tuổi mới bằng những bữa ăn với những món quà phù phiếm ồn ã thì sao nhỉ?

Chỉ còn vài ngày nữa tôi sẽ bước qua tuổi mới. Tóc mẹ đã bạc nhiều hơn, tóc tôi cũng đã lấm tấm sợi bạc... Đôi lúc tôi nghĩ thời gian thật ra rất tương đối, những ngày còn 18 đôi mươi thời gian dường như rất rất chậm, và giờ đây năm tháng trôi qua nhanh rất nhanh. Một năm 365 ngày chưa kịp đếm qua hết những mùa hoa thì tuổi mới đã lại chạm bước chân nơi đầu ngõ rồi.

Mẹ kể với tôi rằng mẹ sinh tôi vào một ngày nắng rất nắng, đứa trẻ ngang ngạnh là tôi làm mẹ đau 3 ngày đêm... Mẹ đau bò từ trong phòng ra hành lang tới ngày thứ 3 tôi mới chịu ra đời. Mẹ bảo, nên bảo sao giờ nó ngang như cua ấy. Tôi chỉ cười: Mẹ sinh con vào tháng con cua đấy chứ. Con đâu có được lựa chọn ngày mình ra đời đâu. Nều mà được chọn hẳn là tôi đã chọn một mùa thật dịu dàng rồi. Không biết nếu tôi sinh vào mùa dịu dàng thì có bớt gai góc và ngang ngạnh không, nhưng ít ra mẹ sẽ không phải vì sinh tôi ra mà vất vả đến thế. 

Cô gái nhỏ của tôi một lần lang thang trên mạng đọc chợt nói với tôi: Mẹ, hoa cho tháng sinh của mẹ là hoa Phi Yến đấy. Loài hoa sinh ra từ máu của một chiến binh tượng trưng cho người độc lập, mạnh mẽ, khoan dung, xét đoán nhanh nhẹn nhưng lại luôn để đầu óc đi lang thang với những sự tưởng tượng huyền ảo và có cách nhìn đời khác người. 
Tôi thì thấy Phi Yến quá rực rỡ với tôi. Loài hoa ở đâu đó tận trời Tây xa xôi... Tôi chỉ là cây hoa dâu da xoan mộc mạc bình dị cho trái chua lè chua lét mà hương thơm thầm lặng ngan ngát tỏa những đêm tháng Bảy.

Tháng Bảy này ít nắng, cũng ít dông bão nên tháng Bảy này dường như dịu dàng hơn... Thời tiết đổi thay hay tuổi tôi đầy tay nên tôi đổi thay rồi?




27.5.17

My dream ❤


Sớm nay em đã mơ một giấc mơ mát lạnh từ núi... 
Trong giấc mơ ấy em thấy mình thức dậy trong một màn sương mờ bao phủ cả không gian tĩnh lặng. Một màu xanh thẫm gần như đen che hết tầm mắt khi em thức giấc và nhìn qua khung cửa nhỏ. Hơi nước từ màn sương sớm ùa vào phòng để lại một lớp ẩm trên làn da em thật êm dịu... Không gian thấm đẫm mùi hương của lá cây, của đất ẩm và vô vàn những mùi hương nào đó bí ẩn của thiên nhiên...

Em dường như quên mất mình đã yêu núi đến chừng nào, và bao lâu rồi em không được thức dậy từ núi như thế... 
Ngọn núi trong hồi ức của em là ngọn núi đồng bằng, nhiều tre, nhiều hoa mẫu đơn và những bụi sim mua lúp xúp... Chỉ có nhiều sóc, ông em không thích sóc bởi nó sẽ chén hết dứa ông trồng... Em thảng hoặc nhìn thấy những con sóc ấy rất muốn đuổi theo để bắt 1 con nuôi chơi bởi em nghĩ vuốt ve bộ lông và cái đuôi của con sóc hẳn là rất thích. Em đôi khi rất sợ ngọn núi của ông bởi em sợ rắn và đám sâu tre đầy sắc màu... 
Ông luôn gọi em dậy sớm mỗi khi em về núi ngủ... Dậy chả làm gì, chỉ là ông bảo phải dậy sớm thôi. Con gái mà ngủ ngày thì mất duyên rồi sẽ ế... Mà ông cứ quên lúc ấy em chỉ là cô gái nhỏ thấy ngủ vui hơn là lấy chồng nhiều.
Em sợ những cơn mưa núi trong hồi ức... Cô gái nhỏ khoác mảnh tơi mẹ cắt ra từ tấm nilon trong 1 chiếc thùng đựng máy móc nào đó, đi đôi dép lê... Trời mưa thường là dép lê chẳng có tác dụng gì cho lắm nên chỉ có đôi chân trần bấm lên đường trơn. Và thường thì về tới nhà cả người cũng lấm bê lấm bết... Chỉ là những cơn mưa ngày ấy đôi lúc nhớ lại sao mà trong trẻo và ngọt ngào đến thế. 

Giấc mơ sớm nay em thức dậy không một mình... Trong cái lạnh lẽo của núi là môt vòng tay ấm áp. Trong mùi hương của núi còn vấn vít mùi hương yêu từ đêm.
Em thực sự không muốn mình thức dậy. 

 

8.5.17




Em cứ nhủ lòng viết tặng anh bài thơ tháng tư

Khi những bông loa kèn trắng mong manh rủ nhau về phố

Khi năm cửa ô xạc xào bước vào mùa lá đổ

Và gió nhẹ cười thổi những cánh sấu sao bay



Em cứ mải rong chơi nên đem những câu thơ tặng anh giấu trong màu mây

Nao nắng về anh cứ ngước lên vòm xanh là sẽ thấy

Nỗi niềm tháng tư một người gửi cùng những nhịp tim bỏng cháy

Rung những thanh âm tha thiết gọi tìm nhau



Anh à tháng 4 màu nắng chẳng đậm đâu

Cũng chẳng rực như màu hoa tháng 5 ngày lần đâu tiên mẹ cười anh khóc

Nên em cứ băn khoăn rằng những câu thơ mình viết

Rồi có lạc đi đâu giữa muôn nẻo đời thường



Đi nửa đường đời mới chạm bước yêu thương

Mới hay bình yên ở ngay trong lòng dông bão

Năm kẽ bàn tay là để luồn vào một bàn tay khác

Và đừng vội buông bởi đâu dễ tìm được nhau



Anh tìm thấy chưa lời nhắn nhủ tự thẳm sâu?

Em mang giấu dưới vòm xanh xa thẳm  <3



 


20.4.17



... Ở đây phố xá hiền như cỏ
Có nỗi hồn nhiên giữa mặt người... 
Ở đây cỏ sẽ hiền hơn phố 
Bởi dưới chân em có mặt trời.
- Trịnh Công Sơn

 

 

 


11.4.17

Mùi của Mẹ ❤️



Lâu lâu cứ chợt nhớ lại một món nào đó ngày thơ bé mẹ đã nấu... Mà món mẹ nấu phần nhiều chỉ là những món thường ngày, chẳng hoa hoè chỉ bình dị mà ấm lòng. Hẳn đơn giản chỉ là nhớ bởi vì món ăn có mùi của mẹ. Thế thôi!

Như là món canh bánh đa của mẹ... Gọi là thế bởi vì mỗi lần nấu canh cải, mà chỉ là canh cải xuông thôi mẹ luôn bỏ thêm một nắm bánh đa. Quê mình thì nổi danh với món bánh đa Chũ rồi, cơ mà chắc ít ngừoi biết quê mình bánh đa nhà nào cũng ngon chẳng cần có thêm cái tên Chũ... Nên bát canh rau xuông xanh ngắt điểm vài sợi mì bánh đa trắng mềm mại như thể dải lụa bay lượn vậy, ăn nóng cũng ngon mà để nguội cũng không hề nát... Xế trưa học về đơm tô cơm nguội, chan muỗng canh bánh đa hoặc chỉ 1 tô canh bánh đa ấy thôi là đủ ấm lòng lũ trẻ đang tuổi lớn.

Lâu rồi mẹ không còn nấu canh xuông, cũng lâu rồi đám trẻ mải ăn những món cầu kỳ mà quên rồi bát canh của mẹ... Sớm ấy chợt lại được ăn lại tô canh bánh đa ở góc phố quê nhà. Tô canh có cá có chả, không phải tô canh xuông mẹ nấu ngày nào mà cái vị quê da diết quá chợt như chạm lại cả một vùng ký  ức thân thương thơ bé.

Canh bánh đa cá rô và chả giã tay Lục Nam... Ai gọi nước dùng được hầm từ xương ống và xương cá ngọt thanh mới bỏ vào từng niêu nhỏ, thêm rau, thêm cá và thêm bánh đa đun chín tới nóng hổi... Một niêu thế này vừa trọn một tô canh bánh đa.


Bởi mỗi tô canh bánh đa luôn nấu riêng như thế nên ăn đến thìa cuối cùng nước dùng còn nóng hổi, rau và mì ngấm kỹ nước dùng, cá thì rất rất dai và trứng cá được xào riêng xúc vào từng tô béo ngậy hấp dẫn. Nêm thêm chút dấm tỏi quê chua thanh, chút ớt chưng cay nồng... Để hít hà, để một miếng chưa tới môi đã trôi tới tận đâu rồi chẳng rõ. 


Chả giã tay Lục Nam tuy chỉ là món ăn kèm nhưng vốn nổi danh lâu nay rồi luôn là chả tươi mới, khi nhà hàng bán đến tô canh cuối cùng rồi thì những miếng chả còn lại vẫn còn ấm tay.

"Miếng ngon thì nhớ lâu mà đòn đau thì nhớ đời"... Nửa đời người, đòn đau cũng vài lần... Có khi nguôi ngoai nỗi đau rồi mà món ngon mẹ nấu thì vẫn ở mãi trong lòng... Hẳn là bởi chẳng mùi vị nào thay được mùi của mẹ. ❤️ ❤️❤️
( P/s: Nhân dịp có người được chỉ chỗ để rồi mỗi lần đi qua nhất định phải ghé ăn gửi ảnh... Đã nói rồi, ăn món quê em đã lỡ nếm rồi thì dễ nghiện lắm ☺️☺️☺️)