24.10.16


Đôi khi mình buồn một chuyện gì, mình không thích kể cho ai khác là mình buồn về việc đó. Mình thích giữ nó như một bí mật.
Hay đôi khi mình buồn nhưng mình không thật sự biết là mình buồn. Vì vậy mình nói là mình không buồn. Nhưng thật ra là mình rất buồn.”

{Bí ẩn về con chó lúc nửa đêm - Mark Haddon}

Thóc giống bác nhặt từng gié phơi bên hiên nhà cho mùa sau... Chú xui: Xin mang về treo trong nhà để thể hiện sự no đủ. <3


Cả một buổi trưa vầy nắng và lang thang đốt 1 cuộn phim chỉ được đúng một kiểu ưng ý... phố xanh và bình yên quá đỗi, bọn trẻ trong veo và giòn tan. Chợt lại thương thành phố này tới nao lòng dù cách ngay một con phố thôi là cả một đoạn phố tắc nghẽn vì chặn lại nhường cho phố đi bộ...


Thành phố giao mùa... nắng hanh vàng óng ả. Trên màu xanh của cây điểm chút lao xao lá vàng, gió chạm khẽ thôi là xao xác rụng... Đôi trẻ nào đó chở nhau qua phố, mùi nước hoa cô gái thoang thoảng thơm vẫn không át nổi mùi hương hoàng lan dịu dàng mà mê hoặc. Những xe hồng giòn ngọt ngào gói tròn lại hương vị đất trời cuối thu.



" Hôm nay em mệt rã rời
Mình ôm nhau ngủ kệ đời được không?"
Mùa yêu, mệt hay không mệt... bất cứ lúc nào cũng mong có thể kệ đời trôi mà an yên bên nhau.