21.10.16

Một ngày tháng Mười rất lười...



Tháng 10 thời tiết luôn đẹp, luôn khiến mình muốn nhao ra đường dù đôi lúc cái đỏng đảnh của thời tiết làm cái cơ thể mong manh theo tuổi của mình muốn phát điên.
500 chiến hữu các vùng miền vẫy gọi mời chào và hứa hẹn dắt đi chơi nhưng mình bây giờ lại muốn độc hành hơn là mệt mỏi với nói cười và ăn nhậu.

Một chuyến đi với nhiều người, nhiều bạn cũ... Ở đâu có nhiều đàn bà thì ở đó thành cái chợ. Mình thích đi chợ nhưng không thích những đám đông ồn áo và mỏi mệt... Nhưng ngồi trên boong tầu hứng sóng trước một cơn bão thật là một cảm giác không tồi.
Đâu đó trên đảo... Nơi mình gặp lại những bông phượng cuối của mùa hạ. 

Bạn đồng hành duy nhất mình muốn có trong mỗi chuyến đi... Thật ra có một bạn đồng hành khác mình muốn, nhưng điều đó là xa vời nên mình chọn điều dễ dễ và gần thôi.

Từ 1 căn chòi mình nhìn xuống mảnh ruộng nhỏ xanh mướt lúa lên đòng một trưa tháng năm... một đôi ngỗng dắt nhau đi dạo, mình cứ dõi theo đôi ngỗng ấy mãi, có đôi chút ghen tị nữa. Và chợt nhớ một câu: " Chỉ cần nắm tay nhau thật chặt, là đủ qua núi rộng sông dài... "


Xem ảnh không theo một trình tự sắp xếp nào để nhớ lại hình ảnh và cảm giác ở thời điểm mình chụp lại bức ảnh ấy lâu nay chợt đã trở thành một cách để mình luyện cho trí nhớ khỏi lão hóa... Lâu nay mình cứ cho rằng cái đầu óc tủn mủn của mình có trí nhớ siêu phàm... Nhưng không phải thế, rất nhiều điều mình đã quên rồi.

Tháng 10 ngoài cửa đẹp quá... Không lẽ chẳng cần bạn đồng hành nào cứ vậy xách máy ảnh lên và đi?