10.10.16


- Chị đang làm gì thế?
- À đang học.
- Really? Học cơ á?
- Ừ.
- Học gì?
- Học để viết ra những thứ cao siêu? Thấy mình cứ hời hợt, nhạt nhẽo mãi cũng chán.
- Thôi đi, chị cứ ăn uống chơi bời mà viết... bọn trẻ giờ học lắm nhiều đứa trầm cảm tự tử rồi đấy. Chị đã già, đã hơi ẩm ẩm giờ lại điên nữa con chị ai nuôi.

Thế là xong, nhục muốn úp mặt vào sông mà khóc cho ngập bờ quá... bảo sao ai cũng chán mình.




"Anh cầu mong - không phải bây giờ 
Mà khi tóc đã hoa râm 
Khi mái đầu đã bạc 
Khi ta đã đi qua những giông - bão - biển - bờ 
Còn thấy tựa bên vai mình 
Một tình yêu không thất lạc..."
Anh Đỗ Trung Quân anh ấy viết thế... Còn mình cuối tuần chập chờn giữa cơn đau vì cái chân sưng tấy thì chợt nghĩ hẳn " tình yêu không thất lạc" của mình là những vết sẹo ở chân. Riết rồi cứ nghe ngã xe thì ai cũng biết, hẳn là cái chân lại ăn đòn... Bữa hôm chị nhắn: Cẩn thận sẹo nha em. Chỉ cười: Chị quên em là Pas chân hoa à? 
Bạn học thì nhắn: Giờ về trường chân dài phải mặc quần rồi nhỉ? Có quần mà mặc không? - Bạn không biết rồi, kể cả là đang sẹo vẫn cứ váy ngắn như thường nhé, tự tin làm nên cái đẹp chứ không phải đẹp làm nên tự tin đâu.

Nhưng một bề ngoài mạnh mẽ và tươi vui thì chỉ để giấu đi một tâm tư đàn bà yếu đuối thôi.