"Mười năm xưa đứng bên bờ dậu.
Ðường xanh hoa muối bay rì rào.
Ðường xanh hoa muối bay rì rào.
Có người lòng như khăn mới thêu.
Muời năm sau áo bay đường chiều
Bàn chân trong phố xa lạ nhiều
Có người lòng như nắng qua đèo
Tóc người như dòng sông xưa ấy đã phai, đã lênh đênh biển khơi
Có lần bàn chân qua phố thấy người sóng lao xao bờ tôi
Mười năm chân bước trên đường dài
Gặp nhau không nói không nụ cười
Chút tình dường như hiu hắt bay
Mười năm khi phố khi vùng đồi
Nhìn nhau ôi cũng như mọi người
Có một dòng sông đã qua đời." - Trịnh Công Sơn
Bài hát nghe lần đầu trong chuyến xe đêm ấy, lúc câu chuyện đang rôm rả... Khi chất giọng cao vút mà liêu trai của Khánh Ly cất lên, tất cả chợt dừng câu chuyện, không khí chợt trùng lại. Mỗi người chợt như theo đuổi một câu chuyện riêng khi cùng lắng nghe bài hát.
Nhạc của Trịnh Công Sơn nghe cứ tưởng như là dễ thấm, nhưng lại không phải ai cũng hiểu... Câu từ luôn thấm đẫm một chất triết lý sâu xa nào đó... Những điều truyền tải đến người nghe mà người nghe hiểu đôi khi lại chẳng giống nhau. Nên nghe nhạc Trịnh Công Sơn mà bỏ công đi tìm hàm ý của câu từ chắc cũng không đơn giản...
E là cái thời " lòng như khăn mới thêu" dường như đã ở đâu xa xăm lắm rồi...