26.9.16

Trà Cổ ngày trở lại.


Hình như mình đã quá tuổi cho chững chuyến đi ngồi bó mình quá lâu trên xe, cho dù là xe nhà. Đợt này bị lôi đi cũng bất ngờ và không có dự định trước, cứ nghĩ mình còn khỏe như những chuyến trước đi tới vùng biên ấy nhưng mà không phải vậy... Ngủ gần như gần hết chặng hành trình đi và về nhưng bữa nay về tới nơi người mới thực sự mỏi nhừ và tả tơi.

Vùng biên không còn sầm uất như vài năm trước mình tới, những khu chợ vắng quầy hàng, hàng họ thì nghèo nàn và èo uột... Nghe chuyện thì mấy năm trở lại đây bên TQ làm căng chuyện hàng lậu nên khó kiếm ăn hơn. Chỉ có những người giàu thì vẫn ngày một giàu lên một cách khó tưởng tượng...

Biển Trà cổ vẫn vắng, hàng dương vẫn xanh... Và mình thì vẫn cứ nguyên cảm giác chênh vênh trước sóng nước và mây trời. 




Trước giờ về được ra Bãi Đá Đen, Mũi Ngọc ăn trưa... Cái nguyên sơ của bãi biển này thật khiến người ta say lòng. 



Vật đổi sao dời, chẳng có cái gì là bất biến... Cảnh vật hay con người rồi cũng sẽ đổi thay theo thời gian, cho dù tự thân có nghĩ rằng mình vẫn thế thì cũng không hẳn đã là vậy. Chỉ có đặt ta trở lại một hoàn cảnh cũ mới thấy hết được sự đổi thay của mình.

Chỉ là về Móng Cái lần này, chợt nhớ những khu chợ, những con phố đi bộ và những quán ăn nồng mùi dầu hào quay quắt... Nhớ cả cảm giác sà ngồi lại bất cứ băng ghế nào để xoa nắn đôi chân căng cứng mỏi nhừ vì đi bộ, nhớ cảm giác chờ tin nhắn một người mỗi chuyến đi xa.