Bệnh nghe đi nghe lại một bài hát bắt đầu tái phát... Nhớ năm nào cả vài tháng chỉ nghe " họa mi tóc nâu" đến mức cô kế toán rất rất rất là khó tính đặt luôn cho tên là con bé họa mi tóc nâu. Bọn trẻ vốn dễ tính lại nể bà chị nên không dám ý kiến chỉ thỉnh thoảng thỏ thẻ hỏi: Mở bài khác được không chị? Khổ nỗi lắm khi nghe riết ai cũng quen đến mức lắm khi chị chưa tới đứa khác mở cũng bật nguyên bài chị bật.
Thời xa ấy qua cũng lâu lâu... Bởi cũng lâu lâu chỉ ngồi một mình nên không có ai ý kiến hay kêu ca việc nghe gì không nghe gì. Giờ văn phòng lại đông, mà các em mỗi em một việc thường thì cần yên tĩnh tối đa để không ai ảnh hưởng ai... Thôi thì muốn nghe tự cắm tai nghe vậy.
Từ đận phát hiện ra youtube thông minh nên hay dùng nó ngoài việc dùng nó lưu mấy cái clip quay nhăng nhố hàng ngày... Bữa hôm nó chạy đi chạy lại vài vòng rồi dừng ở một album nhạc Mông Cổ, tiếng sáo tiếng bộ gõ và giọng hát ca sĩ thánh thót làm mình không thể dừng nhịp chân đập... Chợt nhớ thảo nguyên, nhớ cái lạnh se se, mùi cỏ mùi đất và bùi bò ngựa da diết.
Vậy là từ hôm đó nghe hoài 1 album ấy... Đôi lúc tự hỏi: Phần nào là nhạc hay? Phần nào là đôi chân lại muốn xê dịch?
| Xianggelila 06.2010 |