21.9.16



20.09.2015 bọn em họp khoá lần đầu tiên để trù bị cho chương trình 25 năm ngày trở về.

6h chiều kết thúc chương trình em về lại HN... Trên đường qua BN chợt hỏi thăm về bạn, bạn học cùng em lớp 5. Bạn rất hiền, học rất giỏi... Có thể nói bạn giỏi nhất khoá nên em nhớ.

6h sáng hôm sau em nghe tin bạn đi dưới chân cầu sông Cầu rồi, cũng tầm giờ em nhớ bạn.
Thương lắm, bạn sống khôn nên thác thiêng... Ngày em về tiễn bạn, Hà Nội mưa nguyên đêm, sáng ra chúng em vượt qua lũ tới Hải Dương còn lạc, khấn bạn phù hộ dẫn đường cho kịp phút cuối... Nhìn vợ con bạn thương gì đâu. 

Một năm rồi, còn vài tiếng nữa là qua ngày bạn mãi mãi xa ...
Đời người thật vô thường... Hôm nay dường như là ngày của chia ly.





Hãy nói yêu thôi... đừng nói yêu mãi mãi!



Báo hôm nay toàn tin về chia ly... Như thường lệ người ngoài tận đâu đâu bắt đầu phán xét chuyện người ta. 
- Không phải quan trọng là người thứ mấy đến với nhau, đến với nhau vào lúc nào mà là yêu nhau thế nào sao?
- Không phải ở bên nhau bao lâu mà từng ngày ở bên nhau có ý nghĩa thế nào đáng trân trọng thế nào sao?
Suy cho cùng, khi kết thúc một chuyện tình đẹp chỉ người trong cuộc biết vì sao họ dừng lại và người kia còn ở vị trí nào trong lòng họ... Nhân gian lấy quyền gì mà phán xét?

Người ta, dường như chỉ bao dung với cái chết.