11.9.16

Góc phố không lời






Em một mình về lại góc phố quen
Khung cửa nhỏ chúng mình từng ngồi cái ngày xa xưa đó
Nay mái đầu cô gái nào tựa vai bạn trai trong một sớm mai đầy gió
Em lặng bước tần ngần, thành phố chợt buồn tênh


Có phải vắng anh rồi nên thành phố ngủ quên
Chẳng nhận ra thu đã về nơi đầu ngõ
Tán bàng đỏ những lời thề mùa cũ
Chưa kịp tròn câu nên chẳng nỡ lìa cành


Mùa yêu này thành phố vắng anh
Cho dẫu góc phố quen nào cũng nhắc em đã từng cùng anh qua đó
Cho dẫu lồng ngực đầy những mảnh trái tim vụn vỡ
Thì tiếng cười em vẫn giòn như thủa còn nhau


Thời gian rồi cũng làm lành dần những nỗi đau
Nhưng cái nhói nhớ trong tâm thì chẳng gì chữa nổi
Không thể cùng nhau đồng hành tiếp chặng đường còn lại
Vẫn mong nhau dẫu phải độc hành thì cũng sẽ an yên.





Con em có một tình yêu âm thầm dõi theo vậy cũng nhiều năm... Mỗi lần anh trở lại thì đều lặng lẽ làm một bài thơ tặng nó. Có lần thắc mắc, thơ tiến sĩ Kinh tế sao cứ ngọt ngào thế này? Nó cười: Em không biết! Anh làm thơ mà cũng chẳng cần để tâm nó có đọc được không bởi nó block anh cũng lâu lâu rồi... Hay có khi anh biết rằng kiểu gì cũng có người mang cho cô gái xưa của mình đọc như bà chị dở này.


Anh trở lại với miền xa xôi ấy
Trời vào thu mê mải những hoa vàng
Và xanh thẳm mây trôi ngoài cửa sổ
Sông lững lờ chầm chậm chuyến phà sang


Bàn ghế cũ hoa trên bàn héo rụng
Một khắc tươi đọng lại của mùa hè
Còn tất cả anh đã dành lại hết
Nơi em ngồi hoàng hôn tím tay che

Để lại đó một mùa hoa đỏ rụng
Và những ngày hạnh phúc cuốn nhau đi
Buổi sáng bình yên trên vai tròn ngái ngủ
Và những đêm nồng cháy tuổi xuân thì

Anh ngồi ngắm những ang mây lơ đãng
Chầm chậm trôi về phía cuối trời xa
Ngày trở lại anh chỉ còn một nửa
Một nửa tâm hồn anh lót mối tình ta.


11.09.2016