Khung cửa nhỏ chúng mình từng ngồi cái ngày xa xưa đó
Nay mái đầu cô gái nào tựa vai bạn trai trong một sớm mai đầy gió
Em lặng bước tần ngần, thành phố chợt buồn tênh
Có phải vắng anh rồi nên thành phố ngủ quên
Chẳng nhận ra thu đã về nơi đầu ngõ
Tán bàng đỏ những lời thề mùa cũ
Chưa kịp tròn câu nên chẳng nỡ lìa cành
Mùa yêu này thành phố vắng anh
Cho dẫu góc phố quen nào cũng nhắc em đã từng cùng anh qua đó
Cho dẫu lồng ngực đầy những mảnh trái tim vụn vỡ
Thì tiếng cười em vẫn giòn như thủa còn nhau
Thời gian rồi cũng làm lành dần những nỗi đau
Nhưng cái nhói nhớ trong tâm thì chẳng gì chữa nổi
Không thể cùng nhau đồng hành tiếp chặng đường còn lại
Vẫn mong nhau dẫu phải độc hành thì cũng sẽ an yên.
