23.3.16

Chiều mưa dầm nghe phố hát tình ca...


Thành phố của chúng mình bé tẹo
Chưa kịp guồng chân đã hết phố dài
Mùi gừng xả từ đầu này thành phố
Đầu kia thở dài hò hẹn ốc ngày mai

Chẳng phải cứ mưa dầm lời tình ca mới cất
Đường ngọt, quất chua ớt cay xé vẫn cừoi
Nóng sực từ những cái nhìn trong mắt
Nụ hôn còn đọng cọng xả cay

Dẫu mai có rời xa thành phố
Chẳng nỡ quên những hò hẹn xế chiều
Vị ốc luộc đọng đầy hồi ức
Chạm một lần xua hết mọi đăm chiêu.

P/s: Ăn ốc cũng ra thơ. Thế cơ mà :D






Có những thứ cho dù yêu đến chừng nào bạn cũng đừng nên chiếm dụng mà mang về nhà.

Như mùi hương hoa toả ngào ngạt trên những nẻo đường tháng Ba này… Chỉ ngan ngát thơm, dịu dàng trắng trong khi ở giữa sương gió và trời đất. Về giữa bốn bức tường, cho dù hương vẫn toả nhưng thật khiên cưỡng và lạc lõng biết bao.

Cả một khu vườn ngập hoa trắng rụng và ngào ngạt hương… Một cơn gió nhẹ thôi cũng nghe rào rào hoa rụng. Bông còn ở lại sẽ là bông cho trái ngọt. Biết đâu chừng trong những cành bưởi trên những xe hoa chở hương về phố kia sẽ có bông nếu còn ở lại trên cành sẽ là bông cho trái.

Nên, tháng Ba ơi! Chừng nào em nhớ mùi thì đưa em về chốn lưu hương ấy nhé!