Tháng ba này thành phố nhiều mưa
Ướt lem cả câu thơ vì những mùa hoa xưa mà ở lại
Rối bời cả những trùm bông bưởi trinh nguyên khờ dại
Chỉ phố là vẫn ngào ngạt mùi hương
Bởi rẽ lối nào cũng gặp nhớ thương
Nên em chẳng thể chỉ quay ngang mà ngừng thổn thức
Và cho dù trái tim vẫn đập nơi lồng ngực
Nhưng nhịp buồn trĩu nặng một trời mưa
Chẳng thể ngăn mình quay lại lối ngày xưa
Cafe vẫn không lời chỉ có người ta là ồn ã
Dòng người xe vẫn không ngừng hối hả
Chỉ góc quen ngày nào cô lẻ một bóng em
Chẳng phải cứ nói rằng không nhớ là đã quên
Chẳng phải cứ thêm sữa thật nhiều thì cafe không còn vị đắng
Và dẫu những giọt mưa tháng Ba chạm vào môi mằn mặn
Vẫn không hết nổi khô cằn bởi thiếu những nụ hôn
Người qua lối xưa liệu có còn thấy bồn chồn
Hay nhẹ quay bước đi như thể dấu yêu xưa chưa từng có trong hồi ức
Để từng cánh hoa mỏng manh bay bay thổn thức