" Ở đâu nhiều đàn bà thì ở đó thành cái chợ" câu các Cụ nói từ ngày xưa đến bây giờ vẫn cứ không sai. Sáng sớm thấy ở một group kín dành cho các mẹ có một em tâm sự: rằng em yêu một người 2 năm, mới chia tay 2 tuần... rất buồn nhưng cũng nguôi ngoai chút rồi. Sớm nay trở gió bạn trai nhắn tin nhắc nhớ mặc áo ấm, không thức khuya và đừng bỏ bữa. Em phải làm sao bây giờ? Vậy thôi mà ồn, rất ít những comment thiện chí... Đa phần chưa hiểu nội tình đã chửi mắng bạn trai kia là đểu, là giả dối... thậm chí có một bà mẹ 2 con mình biết còn comment rằng: " Nó bí hạ nên mới vậy đấy, quay lại làm gì cho xấu mặt?"... Nào cậu trai kia có đặt vấn đề quay lại, chỉ là một câu nhắn nhủ rất thường giữa người với người từng cùng nhau đi một đoạn đời.
Thực tình tôi không hiểu? Tại sao có người lại muốn mang chuyện riêng của mình ra giữa chợ đời mà kể... Tại sao những người phụ nữ bao đời vẫn tượng trưng cho dịu dàng nết na lại có thể dễ dàng trở thành bầy kền kền thóc mách chuyện người? Rồi dựng chuyện, rồi suy diễn, rồi mang những hằn học và bất mãn của bản thân ra để trút và đảo lộn cốt lõi một vấn đề mà nếu nhìn từ khía cạnh rất người thôi thì là đẹp.
Người với người chỉ là bạn bè thôi còn có thể nhắn nhủ nhau một câu như vậy, huống hồ là người cũ chưa lâu. Sao cứ nghĩ chia tay là đã dứt tình? Và sao cứ phải cho rằng chia tay thì phải như quân thù quân hằn, có hỏi thăm nhau một vài câu cũng là với mục đích không tốt?
Tôi vốn ít khi tham gia vào những đám đông như vậy, những đám đông mà bất cứ chuyện nhỏ nào cũng dễ dàng trở thành chuyện thị phi... Đám đông có thể biến một người bình thường nào đó thành anh hùng hôm nay, nhưng cũng đám đông ấy sẵn sàng đạp chính người ấy xuống bùn đen không thương tiếc... Tôi không thích, và tôi luôn cảm thấy ở gần những đám đông ấy nguồn vui sống của tôi chợt như cạn kiệt và khô cằn.
Mà thôi, chuyện thị phi chỉ dừng ở đấy... Cuối tuần này những món quà nho nhỏ chợt như cùng bay về từ khắp các góc của địa cầu này... Những món quà nho nhỏ nhưng chứa đầy tình cảm của những người yêu quý tôi. Những món quà với người khác chẳng có gì là giá trị nhưng với tôi thì tiền cũng không dễ mua được.
- Mớ điềm điệp khô mẹ xa gửi đứa con phố thích ăn mà ít về. Muốn gửi tươi mà sợ nó lười nên mẹ tách nhân sấy khô cho nó cất tủ ăn dần.
- Một chiếc kính chợ đêm của em gái gửi vì thấy hợp với chị, mà gửi nó em phải đi tới tận một thành phố khác nhờ người đem về.
- Thỏi son cô bạn xứ lạnh dạo phố cảm thấy hợp thì nhớ và mua tặng rồi khoe, bởi chắc cũng còn lâu lâu món quà mới tới tay... Thôi thì cứ nhận tình trước.
- Cốc bia sứ to anh trai đi lễ hội bia cất gửi cho con em đồng nát lười uống nước.
Vậy thôi là thấy đời vui và tràn trề yêu thương... Tôi vốn dễ bằng lòng như thế. <3
No comments:
Post a Comment