13.9.16

HUẾ THÂN THƯƠNG





Người ta thường hay nói Huế buồn và trầm mặc... Và người Huế dường như cũng bị ảnh hưởng của miền đất nơi mình sống nên cũng sống chậm hơn, tính cách cũng mang nhiều chất suy tư hơn. Vậy mà những người em tôi gặp ở miền đất ấy thì lại không như vậy, họ nhiệt tình chu đáo sôi nổi và thân thương, vài lần gặp gỡ họ đã cho tôi cảm giác mình là người nhà họ, một người chị ruột rà xa xứ nay trở về giữa vòng tay ấm áp gia đình... Hẳn là con người với con người, gặp nhau thân thiết và gắn bó ngoài cơ duyên còn có sợi dây vô hình gắn kết những tính cách giống nhau nên mới dễ gần gũi và hòa hợp.

Tôi tới Huế không phải lần đầu, lần trước tôi chỉ có chưa tới 24h chạy vội vàng, chỉ đủ nhớ những bức tường rêu phong cổ thành, dòng Hương lững lờ trôi và màu bông trang rực nắng trên nền trời xanh bên dòng Như Ý... Lần này trở lại, chỉ là muốn đưa bố mẹ tới một miền đất mới, tham quan những di tích mà gần hết cả đời ông bà chỉ mới thấy qua tivi hay phim ảnh... Bọn trẻ thì biết thế nào là một chuyến tàu chạy dọc đất nước. Và tôi, đôi chân mẹ sinh có nốt ruồi dịch chuyển thì khám phá tiếp những dang dở mà lần trước chưa đủ cảm nhận hết.

Cây rởm đâu đó trên đất Quảng Trị, dọc theo đường tàu lứa chúng tôi đi... Ở miền đất của Gió Lào, cát trắng gặp cây rơm như thể gặp lại tuổi thơ đã xa...

Lối rẽ qua cầu  Phú Xuân... Gần xế trưa, người xe chừng cũng vội.

Một bông sen giữa đầm sen gần tàn của một nhà hàng mấy người em Huế dắt đi ăn gà trưa ấy... Giữa một khoảng xanh rì rào tre nứa và dưới bóng một cây vả cổ thụ. Hương sen ngào ngạt tới chừng muốn bắc võng mà ngủ một giấc trưa thật an yên.

Ráng chiều trên hệ đầm phá... Quanh Huế là một hệ đầm phá vô cùng lớn nuôi hải sản. Biển ngộ độc nhưng Huế vẫn còn hệ đầm phá này nên hải sản ở Huế vẫn vô cùng tươi ngon... Khi chúng tôi tới, ráng chiều đã dần tắt mà không gian còn đẹp tới ngạt thở dường kia.

Trong chợ Đông Ba, nơi góc chợ một người mẹ tảo tần buôn thúng bán bưng ngồi bán hến đãi... Món cơm hến ở Huế là một trong những món tôi yêu nhất.

Bún hến... thường thì tôi ít khi bằng lòng chỉ với một tô cơm hến mà phải thêm 1 tô bún thế này nữa... 
Ghé thăm nhà chồng cô em gái làm dâu xứ Huế... Ông bà thông gia đãi món đặc sản thân thương. 

Cổng lên lăng Khải Định... Thật khó để tưởng tượng và đong đếm để biết bao sức người và mồ hôi, thậm chí cả máu để xây nên một công trình lộng lẫy và hoành tráng thế này.

Một lối đi trong Đại nội... Chúng tôi gọi đùa với nhau là đường phượng bay...

Mái cổ này là chứng nhân lịch sử, bao nhiêu mưa nắng và dông bão đã đổ xuống đây... Không ai biết, chỉ có âm thầm rêu phong chứng kiến.
Tạm biệt Huế chúng tôi về... Màu xanh trời xứ nắng và những cây kẹo bông mây tiễn chúng tôi chiều hôm ấy.

Huế thân thương, nơi ấy cũng là nơi bàn chân dịch chuyển của tôi sẽ nhớ mà muốn quay lại... Còn nhiều điều chưa được khám phá ở đó. 
Hẹn nhé, một kỳ rong chơi khác. 





No comments:

Post a Comment