25.4.16


Giữa thành phố ồn ào và chật chội khói bụi... Mỗi ngày ra đường, ùa vào dong người xe lưu thông vội vã, mắt không thể tránh nhìn thấy những điêu không muốn nhìn, tai không thể ngưng nghe những thanh âm mệt mỏi... 

Thảng hoặc đừng nhìn ngang để chỉ thấy chật chội và bức bối vì xe cộ và con người... Hãy nhìn cao lên, có thể bạn sẽ thấy lòng mình êm lại trước một màu hoa mới, một vòm xanh mới, có thể tai bạn sẽ nghe được tiếng chim hót và cảm nhận được hương hoa tràn ngập thinh không... 

Thay vì không thể tránh những điều muốn tránh hãy tìm niềm vui và nhẹ nhõm cho riêng mình giữa những bức bối và mỏi mệt thường nhật.








Tháng sáu mà mưa bay
Thị trấn hoa điệp vàng trong ngực
Tôi nhớ đôi mắt em trong veo giọt nước
Áo hoa nhài chớp lá sang thu


Một lạnh se một ngóng chờ vô định
Hoa điệp vàng xòe cánh góc trường
Tôi nhỏ dại ba mươi năm rồi nhỉ
Nhớ một con đường giữ một làn hương






Tháng sáu mà mưa bay
Những mái nhà co ro trong gió
Thưa thớt tiếng còi rơi vào giấc ngủ
Ăn bánh mì nghe ấm bờ môi


Thị trấn có tôi thị trấn không tôi
Đường vẫn chật đôi bàn chân cố xứ
Cà phê nhỏ giọt đều lách tách
Tóc người vẫn ướt dưới mưa bay





Thị trấn không tôi thị trấn có tôi
Hoa điệp hoa điệp đâu hoa điệp
Giấc mơ cũng chỉ là giấc mộng
Bữa em cười nắng rụng thong dong

Thị trấn không có tôi sao nhỉ
Em đứng một mình thuở mười hai
Tháng sáu mà mưa bay
Hoa điệp vàng giăng giăng trong ngực.


Thơ: HUỲNH MINH TÂM
Ảnh: Tui