23.3.16

Chiều mưa dầm nghe phố hát tình ca...


Thành phố của chúng mình bé tẹo
Chưa kịp guồng chân đã hết phố dài
Mùi gừng xả từ đầu này thành phố
Đầu kia thở dài hò hẹn ốc ngày mai

Chẳng phải cứ mưa dầm lời tình ca mới cất
Đường ngọt, quất chua ớt cay xé vẫn cừoi
Nóng sực từ những cái nhìn trong mắt
Nụ hôn còn đọng cọng xả cay

Dẫu mai có rời xa thành phố
Chẳng nỡ quên những hò hẹn xế chiều
Vị ốc luộc đọng đầy hồi ức
Chạm một lần xua hết mọi đăm chiêu.

P/s: Ăn ốc cũng ra thơ. Thế cơ mà :D






Có những thứ cho dù yêu đến chừng nào bạn cũng đừng nên chiếm dụng mà mang về nhà.

Như mùi hương hoa toả ngào ngạt trên những nẻo đường tháng Ba này… Chỉ ngan ngát thơm, dịu dàng trắng trong khi ở giữa sương gió và trời đất. Về giữa bốn bức tường, cho dù hương vẫn toả nhưng thật khiên cưỡng và lạc lõng biết bao.

Cả một khu vườn ngập hoa trắng rụng và ngào ngạt hương… Một cơn gió nhẹ thôi cũng nghe rào rào hoa rụng. Bông còn ở lại sẽ là bông cho trái ngọt. Biết đâu chừng trong những cành bưởi trên những xe hoa chở hương về phố kia sẽ có bông nếu còn ở lại trên cành sẽ là bông cho trái.

Nên, tháng Ba ơi! Chừng nào em nhớ mùi thì đưa em về chốn lưu hương ấy nhé!

12.3.16

Một thoáng Ba vì



1.320 bậc đá
Nương nhau lên tới cổng trời
Vượt qua đại ngàn xanh thẳm
Trao yêu trên tít chơi vơi

Chỉ lỡ một nhịp chân thôi
Người yêu về qua lối khác
Lời yêu bỗng thành thù hận
Muôn đời dâng lũ đòi người

Thời gian hoá thành huyền thoại
Câu chuyện yêu của 3 người
3 đỉnh vững như bàn thạch
Ấp ôm một dòng nghiêng soi

Mai về lại giữa bụi đời
Vẫn mơ một lần trở lại

Nơi môi mềm mây quấn quít
Tay quyện ôm dưới vòm xanh.

( Hơn 2.000 ngày bên anh ❤️)






11.3.16


Tháng ba này thành phố nhiều mưa
Ướt lem cả câu thơ vì  những mùa hoa xưa mà ở lại
Rối bời cả những trùm bông bưởi trinh nguyên khờ dại
Chỉ phố là vẫn ngào ngạt mùi hương

Bởi rẽ lối nào cũng gặp nhớ thương
Nên em chẳng thể chỉ quay ngang mà ngừng thổn thức
Và cho dù trái tim vẫn đập nơi lồng ngực
Nhưng nhịp buồn trĩu nặng một trời mưa

Chẳng thể ngăn mình quay lại lối ngày xưa
Cafe vẫn không lời chỉ có người ta là ồn ã
Dòng người xe vẫn không ngừng hối hả
Chỉ góc quen ngày nào cô lẻ một bóng em

Chẳng phải cứ nói rằng không nhớ là đã quên
Chẳng phải cứ thêm sữa thật nhiều thì cafe không còn vị đắng
Và dẫu những giọt mưa tháng Ba chạm vào môi mằn mặn
Vẫn không hết nổi khô cằn bởi thiếu những nụ hôn

Người qua lối xưa liệu có còn thấy bồn chồn
Hay nhẹ quay bước đi như thể dấu yêu xưa chưa từng có trong hồi ức
Để từng cánh hoa mỏng manh bay bay thổn thức
Và mù một trời tháng Ba mưa...



10.3.16




Em cứ luôn đi qua tháng Ba đầy mong manh và nhạy cảm, đôi khi cả bất an nữa. 

Sớm nay thành phố đầy gió… Mưa bụi và gió làm cho cây sưa nở sớm rụng đầy một thảm hoa trắng như tuyết. Em chợt nghĩ, tháng Ba luôn như người đàn bà mới bước vào yêu với nhiều sắc màu, mùi hương và góc độ thời tiết như thể muốn quyến rũ và gọi mời người đàn ông của mình vậy. 

Bảo sao em đi qua tháng Ba cũng đầy mong manh… 

Em viết những câu thơ tháng Ba 

Bằng ngòi mộc miên mực đỏ 

Trên nền giấy sưa trắng 

Thoảng hương bưởi trong ngần 



Câu thơ tháng Ba dệt dưới mưa xuân 

Tay đan xiết phút chuyển mùa lặng lẽ 

Ánh mắt anh dưới màn mưa thắp lửa 

Ấm suốt những canh dài 



Câu thơ tháng Ba ủ bằng men say 

Cất từ nước mắt bao tháng ngày thương nhớ 

Một nhịp tim bồi hồi trong ngực thở 

Ngỡ như chẳng đập chỉ riêng mình 



Câu thơ tháng Ba thao thức đợi bình minh 

Trăn trở những đêm nhiều gió 

Phía xa anh đong đầy mong nhớ 

Phút gần anh rộn rã tiếng cười 



Câu thơ tháng Ba lạc giữa ngang trời 

Viết suốt bao mùa vẫn chưa tròn ý 

Như tình yêu chúng mình cũng thế 

Vơi lại đầy đi qua tháng năm… 




10.03.2016