Mưa đêm! Hẳn là sáng mai cây ngọc lan nhà hàng xóm hoa sẽ rụng trắng sân. Loài hoa mà mẹ mình thích, còn mình không thích bởi mùi của nó quá nồng. Đôi khi còn nói đùa: hương ngọc lan có thể giết ngừoi.
Năm nào đó táy máy chép vào bìa cuốn từ điển cậu trai kia bài thơ về hoa ngọc lan.
“ Biết là em đã có chồng
Anh vẫn tìm về phố cũ
Căn gác nhỏ thời gian mờ nét sổ
Còn đây bịn rịn dấu chân mình
Cây ngọc lan cưs đứng ngẩn ngơ
Anh hồi hộp chờ em ra mở cửa
Như ngày nào ta chia tay bỡ ngỡ
Anh cài hương lan lên mái tóc em
Con đường xưa thân quen
Sau mười năm lạnh lùng đến thế
Căn gác nhỏ vang tiếng cười con trẻ
Em đâu rồi anh hỏi với lòng anh
Ngọc lan bây giờ lá vẫn còn xanh
Bông hoa nở xa tầm tay anh quá!”
Vài chữ tinh nghịch mà hoá mối tình theo chân cậu trai về tận miền xa. Mới rồi mới hay rằng cuốn từ điển cũ ấy cậu trai còn giữ và đôi chuyện cũng chưa từng phai trong ký ức cậu trai.
Vẫn còn tí tách tiếng mưa đêm, hương lan không thể len nổi qua màn mưa để tới tận nơi này. Chỉ có cái lành lạnh của hơi nước và sự tĩnh lặng tới se lòng của đêm. Ngủ thôi đàn bà nhiều chuyện!

