18.4.15








Quảng Châu hẳn là thành phố mà hình như đa phần những người lần đầu tiên tới TQ sẽ chọn bởi những thuận tiện của nó. Mình không chọn Quảng Châu, Quảng Châu cũng không chọn mình đầu tiên… Mình không thích Quảng Châu, và Quảng Châu mà biết nói hẳn cũng sẽ bảo chả thích mình… Bởi lẽ thường ai lại đi ưa kẻ không ưa mình bao giờ.

Vậy mà mình tới Quảng Châu nhiều lần nhất. Tìm thấy nhiều góc xanh đáng yêu thế này để mà lơ đãng trôi và gặm món bánh mì Thổ thủ công thơm lừng kia. Anh bán hàng nói chả sõi tiếng gì nhưng nhất định phải thêm cho mình một chiếc bánh hơn người khác… Hẳn anh để ý thấy mình ngày nào cũng gặm bánh của anh đầy vui thích hay giả rằng mình đáng yêu, mình thì thích cái giả ý thứ hai hơn.

Và bởi lâu lắm mình chưa trở lại, nên khi xem hình mình chợt nhận ra mình nhớ cảm giác hai bàn chân đau nhừ lê dưới rặng cây cũng nhiều như mùi bánh mì thơm lừng kia.