13.4.15

Người ta không thể nói cho ai đó biết rằng mình yêu họ!



Nhà nọ có cô nọ phải cả chục năm không được vào rạp xem phim. Cổ ghét phim hành động, chỉ ưa phim bộ nhẹ nhàng. Nhưng cổ có tính bon chen, bữa nghe giang hồ ồn ào phim bom tấn Fast and furious 7, rồi em trai cổ mua vé vậy là cổ cũng tung tăng vào rạp xem cho bằng ngừoi ta. Phim hành động mà lại là phim 3D xem trong rạp mới tinh thì đương nhiên khỏi bàn về âm thanh hình ảnh. Tuy nhiên cổ nọ không khoái phim hành động, cũng chẳng ham siêu xe nên cổ cũng chỉ khoái vầy vậy. Tuy nhiên cổ cũng không ngủ gật, chẳng thở dài mà xem tới cuối phim. Nhưng! Đoạn cuối khi người hùng cơ bắp DOM bất tỉnh, cô người yêu LETTY vừa khóc vừa lay gọi mà thú nhận rằng đã nhớ ra tất cả, rằng tại sao anh không nói rằng họ đã cưới nhau thì DOM chỉ mỉm cười và nói: người ta không thể nói cho ai đó biết răngf mình yêu họ! Thì cô Sến nọ đổ sập… Cổ về và xem cho đủ 6 phần trước. 

Xem hết cả bộ cô Sến cũng vẫn cứ không thích phim hành động, tuy nhiên cô thích cái thông điệp xuyên suốt các tập phim về lòng trung thành, tình yêu thương và gia đình. Với DOM và các thành viên tình yêu xe, sự gắn kết từ xe mang họ đến với nhau và kết nối họ thành người nhà. Mà người nhà thì cho dù ngay cả sự phản bội, hiểu lầm hay chia cách cũng không thể làm thay đổi tình cảm ấy. Ngừoi nhà thì luôn luôn là người nhà… Tình yêu cũng vậy, dẫu cho có chia xa về thời gian, không gian, thậm chí là cái chết. Dẫu cho trong khoảng chia cách ấy họ có người này người khác thì sau đó khi họ tìm lại tình yêu thực sự những người kia cũng tôn trọng mà ra đi bởi lẽ tất cả họ đều hiểu một điều: không thể cố gắng mà níu kéo một trái tim không thực sự thuộc về mình! 

Cô Sến vẫn cứ là cô Sến, ngay cả xem phim hành động cổ cũng thấy cái khía cạnh Sến của nó sáng chói!





Chưa phải là mùa nắng… Chỉ là vài sợi tóc bạc của lão Mặt trời cáu kỉnh già nua rơi ra khỏi chiếc lược lão chải đầu mỗi sáng mà vương xuống nhân gian. Còn rất là nhiều gió vui đùa trên những vòm cây… Hẳn là gió còn thương chị Bân chậm chạp mà ở lại chờ chị múa đôi que mà đàn cho xong tấm áo để chồng mặc rét. Hay gió còn tiếc vòm sấu chưa kịp thay tấm áo mùa cũ để trổ bông li ti như những ngôi sao nhỏ một sớm rụng vương trên tóc cô gái nọ để cậu trai nửa đời đi nửa vòng Trái đất cứ thương mãi mùa sấu quê nhà?

Chẳng ai biết! Chỉ là vẫn chưa phải mùa nắng… Hoa của mùa chưa nắng cứ mỏng manh nở trắng những gánh gồng tảo tần mà dịu thơm cả góc phố. Người ta chẳng nỡ cãi nhau mùa này mấy khi bởi mùi hương hoa hay bởi không gian còn mát mẻ làn gió mà tính khí người ta cũng trở nên điềm đạm?

Chẳng ai hay! Chỉ là nắng chưa đầy phố, ve chưa râm ran kêu, phượng chưa cháy những góc đường học trò… Bằng lăng chưa tím những trang lưu bút chia xa. Học trò còn nhẩn nha lắm, nhưng người xa tuổi học trò thì đã bồi hồi dần dần rồi… Bởi lẽ khi còn là học trò họ chẳng hay những ngày tháng mùa nắng ngấp nghé về để rồi vĩnh viễn chia xa chẳng có ai lại không ít nhất một lần mong còn được quay lại.

Chưa phải là mùa nắng… Thôi thì cứ tận hưởng hết mình không tiếc nuối. Bởi cho dù chẳng thương mùa nắng, chẳng mong mùa nắng thì cái oi nồng cũng vẫn tới, dù yêu gió dù muốn níu lại thì gió vẫn cứ phải đi. Quy luật đất trời là vậy, lẽ đời là vậy!