Cuối ngày em sony lăn đùng ra ngất… Đành cầu cứu ông thầy hỗ trợ phần mềm hay nhăn nhó và cáu kỉnh. Ngưoi cáu kỉnh kỳ thực không hẳn là xấu tính hay khó tính, họ chỉ nhăn nhó như người khác ngọt ngào thôi… Cáu thì là chuyện của cáu, mà giúp vẫn cứ nhiệt tình giúp. Mình đôi khi thích người hay nhăn nhó hơn người ngọt ngào, cũng như mình thích chua cay đắng hơn là ngọt vậy. Thậm chí cái ngọt của mì chính còn có thể khiến mình phát ốm…
Cả thành phố là một màn mưa, mình chả cần phải tưới mà đám cây ngoài ban công của mình vẫn xanh non mơn mởn… Chỉ là chúng chả chịu nở hoa. Hay chúng cũng như cậu bé ở quán cafe nghĩ rằng mình thích màu xanh?
Bức ảnh chụp một ngày mưa tầm tã tháng Hai. Bên ngoài cửa kính mù mịt, bên trong là mùi hương hương thảo thơm dịu dàng. Bữa ấy tay mình lạnh vô cùng, anh chủ quán thấy mình lướt thướt chui qua màn mưa gọi cậu bé phục vụ: lấy cho chị ấy một cốc nước thật nóng nhé! Ấm lòng biết chừng nào… Đôi khi những người tinh tế cũng còn sót lại đâu đó chứ không hẳn là đã tuyệt chủng rồi.
