Phía tầm mắt nhìn ra ở cái chỗ mình hay ngồi mỗi sáng có một cây bằng lăng. Vì ngay tầm mắt nên mình thấy nó đâm trồi, xanh lá, nở hoa rồi lại trơ trụi… Bốn mùa vòng quay đời lá mình cũng ngắm đủ bốn mùa. Đời lá ngắn, cứ ngắm đủ bốn mùa cái cây ấy mình tự nhiên cũng thấy vòng quay thời gian của mình ngắn.
Bữa nọ chị bạn cho mình 5 cây dâu tây. Chị bảo chị trồng mãi nó chả lớn, mình mang về trồng, ngày nào cũng cặm cụi tưới mà nó cũng chả chịu lớn… Bữa nọ thấy chị khoe cây dâu nở được một bông hoa. Thế là mình chạy ra săm soi cũng thấy trổ được một mầm hoa bé tí… Vậy mà cũng vui, cũng dám mơ dâu tây ra trái lúc lỉu. Ai bảo đứa mình chỉ trồng được cây ra lá chứ không thể ra hoa hay trái mình chờ lúc ấy mắng cho một trận.
Mình mấy nay có nhiều việc không vui. Muốn bao dung, muốn AQ cho mọi thứ qua đi vui vẻ mà khó quá chừng nói gì tới yêu thương… Người với người chẳng phải cứ mình mở lòng thì người khác chấp nhận. Chẳng phải mình dễ mà người ta đã thấy là hay… Các cụ nói chẳng sai mấy khi: “không ưa thì dưa có dòi.”
Cũng có vài thứ vui vui… Bọn trẻ 30 năm trước ở cùng khu tập thể chợt gom lại được nhau trên fb. Xôm tụ ra phết, năm tháng qua đi chợt gặp lại nhau lại giới thiệu lại bởi vì chẳng còn ai nhận ra ai nữa… Bọn trẻ ngày ấy giờ lưu lạc bao phương chợt nhận ra khoảng thời gian chúng ở gần nhau, bắt nạt nhau, chòng ghẹo nhau lại là khoảng thời gian trong trẻo và đáng yêu nhất.
( Chẳng thể nhận ra cậu trai ngày xưa hay đứng trên tầng í ới gọi trong cái hình hài đàn ông trung niên bây giờ. Năm tháng thật cũng có đôi chút tàn nhẫn…)
