Bon trẻ ỏ quê lúc nào cũng hồn nhiên. Chúng ít bị cảm giác e sợ khi có người lạ tới. Hoặc chúng ít bị người lớn răn dạy để tránh xa những mối nguy hiểm đâu đó tới từ những người lạ, hoặc bản thân chúng bị hấp dẫn bởi những lấp lánh thị thành tỏa ra từ những người thành phố như tôi.
Ở nơi mà những em bé này đang sống… Đa phần đàn ông nếu không thê thoát ly kiếm ăn ở thành phố mà ở lại thì sẽ ngập trong cờ bạc và rượu. Những đứa trẻ này rất có thể chỉ ở nhà với một ông bố nghiện rượu nào đó khi mẹ chúng đi kiếm tiền vất vả ở Đài Loan hoặc Hàn Quốc để mong con mình có một tương lai tốt hơn. Nhưng biết đâu chúng ở nhà đã sớm bị bỏ bê ít được quan tâm. Nếu người mẹ đi quá lâu rồi chúng sẽ lớn lên như bố chúng, lười làm chờ người vợ tảo tần kiếm tiền về để lại ngập trong rượu.
Kể cũng se lòng, nhưng biết làm gì? Bởi tôi chỉ là một người lạ ghé chân qua xóm nhà em. Chụp em vài bức ảnh hồn nhiên, chia vài phần kẹo rồi lại trở về với thành phố lấp lánh của tôi.
