21.5.15



Đọc Quân khu Nam Đồng của bác Bình Ca thì mới biết cái hồ này không phải có lâu lâu lắm rồi mà chỉ mới có từ những thập niên 70 thôi. Thế mà hồi ở đấy tôi cứ mặc nhiên cho rằng nó còn nhiều tuổi hơn cả cái khu tập thể cũ kỹ ấy.

Kể ra thì tôi cũng có nhiều gắn bó với cái hồ này. Thời còn đạp cái xe Liên xô xuống khung của bố đi vòng vèo qua Chùa Bộc tới trường chỉ mong người ta thông cái đường ven hồ để đi tắt qua Kin Liên cho nhanh mà mãi không thấy. Tới khi người ta thông thì nhà tôi đã chuyển khỏi đó từ lâu lắm rồi… Chừng đọc QKNĐ thì phát hiện ra thực ra là có lối ngõ qua nhau mà tôi chẳng biết đó thôi.

Giờ thì mỗi lúc mệt mỏi lại ra đây ngồi… Cái hay của quán cafe tôi hay ngồi là tuy đông nhưng tôi ít khi bị làm phiền theo kiểu hỏi han này nọ, dù chủ quán hay nhân viên thì nhớ tôi cả. Và tất nhiên là còn nhiều lý do mang tính chất kỷ niệm và gợi nhớ nữa.

Dù thế tôi cứ nhớ nhaats cái thời hồ mới kè xong, lối đi còn gập ghềnh sỏi đá, ven hồ ken dày những vòm trứng cá, tiếng đôi ếch gọi nhau mỗi chiều và tiếng lanh canh của những viên đá, vị mát lạnh của ly bia trong nắng quái chiều buông…

19.5.15



7 năm trước người khác đi tìm tặng cho mình cuốn sách này không một nhà sách nào có… Tra Google thì bản xuất bản gần nhất cũng cách đấy mấy năm. Mình có hứa là mình sẽ tìm được, hứa là hứa mạnh mồm vậy thôi ai dè mình tìm thấy thật trong một nhà sách cũ. Mình cho rằng mình có duyên với nó, hoặc giả mình gặp may… Mình thì thích cách nghĩ trước hơn. Hôm rồi qua một nhà sách quen mình lại thấy nó mới được xuất bản. Mình reo mừng, chị bán hàng bảo: em lạ, chị vẫn bán mà. Có hết cũng lại nhập ngay bao năm nay. Lạ chưa?

Bữa nay gái pốt ảnh bạn mất vì tai nạn mấy năm trước. Nó buồn và nhớ anh ấy! Mình chỉ an ủi nọ kia thôi vì mình sợ nói chuyện buồn lắm… Ai dè lại là người biết mình, biết cả cái vụ cướp hy hữu làm cho mình què chân năm nào. Chỉ là chưa có duyên gặp thì người đã đi xa rồi.

Ngày nay toàn chuyện đâu đó rất buồn.


17.5.15



Muốn không chạm những thương nhớ thật chẳng dễ dàng gì. Nhất là với ngừoi luôn gom góp ký ức.

Vải xanh ăn thơm mà chua dôn dốt thật dễ chịu… Hay bởi vải trong khu vườn có lối đi đá ong gợi nhớ ấy mới ngon như vậy?

15.5.15



Lâu lâu nuông chiều bản thân, vài giọt dầu dừa và 1 nhúm muối tẩy da chết. Vài vòng xoáy của cái máy rửa mặt, chút nước khoáng xịt tạo cảm giác tưoi mới. Vậy là da mướt rượt, sảng khoái.

Đàn bà ấy mà, chẳng có ai yêu mình thì bản thân mình cũng phải yêu mình. Làm được thế thì sống vui sống khoẻ thôi.

( Mình mà chăm da mình thế từ độ 20 thì da mình cũng chả phải dạng thường đâu 😿)

13.5.15



Tuổi trẻ của chúng mình là thư tay. Tuổi trẻ của em chúng mình là gì đó là trên cả yahoo cơ ( phải chờ mai mới hỏi được, giờ hỏi nó chửi… Mà nó cũng cách mình cả nửa thập kỷ chứ đùa 😆)

Rồi thì mình chẻ hơn nó mình chơi blog… Rồi thì fb, thì tumblr này nọ, cơ mà mình già mình ưa hoài niệm nên mình thích thư tay, nhớ người YM.

( Thư gửi mình đấy…tuổi trẻ của mình đấy. Tả tơi như mình vậy!)

11.5.15



Mưa đêm! Hẳn là sáng mai cây ngọc lan nhà hàng xóm hoa sẽ rụng trắng sân. Loài hoa mà mẹ mình thích, còn mình không thích bởi mùi của nó quá nồng. Đôi khi còn nói đùa: hương ngọc lan có thể giết ngừoi.

Năm nào đó táy máy chép vào bìa cuốn từ điển cậu trai kia bài thơ về hoa ngọc lan. 
“ Biết là em đã có chồng
Anh vẫn tìm về phố cũ
Căn gác nhỏ thời gian mờ nét sổ
Còn đây bịn rịn dấu chân mình

Cây ngọc lan cưs đứng ngẩn ngơ 
Anh hồi hộp chờ em ra mở cửa
Như ngày nào ta chia tay bỡ ngỡ
Anh cài hương lan lên mái tóc em

Con đường xưa thân quen
Sau mười năm lạnh lùng đến thế
Căn gác nhỏ vang tiếng cười con trẻ
Em đâu rồi anh hỏi với lòng anh

Ngọc lan bây giờ lá vẫn còn xanh
Bông hoa nở xa tầm tay anh quá!”

Vài chữ tinh nghịch mà hoá mối tình theo chân cậu trai về tận miền xa. Mới rồi mới hay rằng cuốn từ điển cũ ấy cậu trai còn giữ và đôi chuyện cũng chưa từng phai trong ký ức cậu trai.

Vẫn còn tí tách tiếng mưa đêm, hương lan không thể len nổi qua màn mưa để tới tận nơi này. Chỉ có cái lành lạnh của hơi nước và sự tĩnh lặng tới se lòng của đêm. Ngủ thôi đàn bà nhiều chuyện!




Hắn gửi ảnh rồi bảo: nhìn cái này em cứ thấy giống chị. Vòng này, môi này, khăn này và máy ảnh này.
Mình thì bảo: chị mà gầy được này mừng quá.
Hắn kêu. Đàn bà kỳ cục, lúc nào cũng quan tâm chi tiết rất không liên quan.
( Liên quan mờ… Tui lúc nào cũng mơ bờ vai gầy thế kia! 😿)


9.5.15







Trong giấc mơ mê mệt buổi trưa có cỏ, mưa, những con đường quanh co ven đồi với những khe nước trong vắt đầy sỏi.
Và… 
Vậy là đang mệt, mệt lắm!

Mở một trang sách thì đọc được: “ nước mắt có thể dễ dàng khô cùng gió, chỉ có tiếng cười và những dòng lệ khô là còn lại mãi trong tim”

8.5.15

08.05.2015






Cũng chỉ bình thường như ngày khác
Phượng thắp ngọn đèn dứoi vòm trời
Ve ngân những bài ca tình tứ
Gọi hạ về trong tiếng mưa rơi


Thì cũng bình thường như ngày khác
Sông cuộn mình ôm luỹ tre xanh
Ếch kêu râm ran ngoài ruộng
Trên vòm cao trứng cá nở trắng cành


Thì cũng vẫn những bình thường dài rộng
Đời bình thản trôi, ngày bình thản rơi
Chỉ có ta tâm chẳng còn bình lặng
Bởi người di qua nhưng ở lại mãi rồi.


08.05.2015

2.5.15



12k cho một bơ tép sông được nắng khô rang và đỏ rọi thế này. Nhìn những nếp nhăn trên tảo tần trên mặt mạ mà không nỡ trả giá…
Bao nhiêu nắng và mồ hôi mới gom đủ tô canh tôm mát ngọt ngày hè.
Tổ quốc tôi ơi bao giờ những ngừoi mẹ chân lấm tay bùn mới thôi nhọc nhằn?