20.4.15



Đời người, mở mắt chào đời dù cho trong niềm vui đón chào của bao người hay nước mắt ghẻ lạnh của ngay kẻ sinh ra thì cũng đều giống nhau: bắt đầu một hành trình dài của kiếp người, DÀI và CÔ ĐỘC.

Chẳng có hành trình cuộc đời của ai giống ai. Thời gian cho dù dài ngắn chẳng giống nhau, đường đời gập ghềnh hay suôn sẻ cũng chẳng giống nhau nhưng ai cũng như ai phải tự mà bước đi trên hành trình cuộc đời của mình.

Ngay cả người đưa ta đến cuộc đời này, người dạy ta những bước đi đầu tiên, dạy ta nói, dạy ta ăn, dạy ta yêu và dạy ta đau khổ… Tất cả họ chỉ là những người sắp đặt hành trang cho ta, giúp ta bước trên hành trình cuộc đời của mình.

Ai cũng có hành trình của riêng mình, chẳng ai có thể giúp ai cũng chẳng ai bắt buộc được ai bước thay cho mình. Có thể trên đường đời bạn gặp được người đi cùng một đoạn đường… Đấy là phúc phần của bạn. Đoạn đường dài hay ngắn, lâu hay mau còn tuỳ vào duyên phận của bạn và người ta. Hãy nhớ, đấy chỉ là ngừoi bạn đường, người giúp cho hành trình cuộc đời của bạn đỡ cô độc mà thôi. Hãy vui vẻ trên chặng đường có bạn đồng hành, cởi mở mà học hỏi, và hãy luôn nhớ: Người ta không có trách nhiệm phải theo bạn đến hết cuộc đời. Tới lối rẽ của người ta người ta phải rẽ… Hãy vui vẻ mà chào tạm biệt.

Đường đời muôn ngả còn duyên phận, còn phúc phần thì sẽ còn gặp lại.

( Nói kể cũng dễ… Khúc trên là khúc cô ấy tâm niệm và khúc trong ngoặc là để thú nhận rằng không thể buông tay… )

No comments:

Post a Comment