13.4.15




Chưa phải là mùa nắng… Chỉ là vài sợi tóc bạc của lão Mặt trời cáu kỉnh già nua rơi ra khỏi chiếc lược lão chải đầu mỗi sáng mà vương xuống nhân gian. Còn rất là nhiều gió vui đùa trên những vòm cây… Hẳn là gió còn thương chị Bân chậm chạp mà ở lại chờ chị múa đôi que mà đàn cho xong tấm áo để chồng mặc rét. Hay gió còn tiếc vòm sấu chưa kịp thay tấm áo mùa cũ để trổ bông li ti như những ngôi sao nhỏ một sớm rụng vương trên tóc cô gái nọ để cậu trai nửa đời đi nửa vòng Trái đất cứ thương mãi mùa sấu quê nhà?

Chẳng ai biết! Chỉ là vẫn chưa phải mùa nắng… Hoa của mùa chưa nắng cứ mỏng manh nở trắng những gánh gồng tảo tần mà dịu thơm cả góc phố. Người ta chẳng nỡ cãi nhau mùa này mấy khi bởi mùi hương hoa hay bởi không gian còn mát mẻ làn gió mà tính khí người ta cũng trở nên điềm đạm?

Chẳng ai hay! Chỉ là nắng chưa đầy phố, ve chưa râm ran kêu, phượng chưa cháy những góc đường học trò… Bằng lăng chưa tím những trang lưu bút chia xa. Học trò còn nhẩn nha lắm, nhưng người xa tuổi học trò thì đã bồi hồi dần dần rồi… Bởi lẽ khi còn là học trò họ chẳng hay những ngày tháng mùa nắng ngấp nghé về để rồi vĩnh viễn chia xa chẳng có ai lại không ít nhất một lần mong còn được quay lại.

Chưa phải là mùa nắng… Thôi thì cứ tận hưởng hết mình không tiếc nuối. Bởi cho dù chẳng thương mùa nắng, chẳng mong mùa nắng thì cái oi nồng cũng vẫn tới, dù yêu gió dù muốn níu lại thì gió vẫn cứ phải đi. Quy luật đất trời là vậy, lẽ đời là vậy!


No comments:

Post a Comment