21.4.15



Thiệt tình!
- Hì hụi đi thay chậu, lót sỏi, pha đầu trâu tưới được đám cây thì mưa sầm sập. 😭😭😭
- Đám hạt reo từ năm ngoái ngủ im như thóc trong bồ qua bao nhiêu lần trồng cây nọ cây kia vào tự nhiên bữa nay bật mầm tua tủa… Mà lại còn mập mạp đáng yêu, chỉ khổ nỗi hông còn nhớ là hạt cây gì luông. 😿😢
- Tầm Xuân, phong lan chi chi vẫn tuyệt nhiên không thấy hoa. Chỉ có mầm chi chít thôi là mầm… Chậu hồng còi thì lại trổ đẫy nụ mỗi tội hông phải hồng tỉ muội mà chắc là hồng muội muội tại bông nở to hẳn bằng cái khuy áo sơ mi. 😭

Chắc cái số kiếp hông được nhìn thấy hoa mọc từ tay ta chăm… Nhưng vẫn cứ thích sáng sáng chạy ra ban công ngắm cây này, tỉa lá cây nọ. Màu xanh ban sớm thật mát mắt để bắt đầu ngày mới thật an yên.

-MÙA LÁ HÁT


20.4.15



Đời người, mở mắt chào đời dù cho trong niềm vui đón chào của bao người hay nước mắt ghẻ lạnh của ngay kẻ sinh ra thì cũng đều giống nhau: bắt đầu một hành trình dài của kiếp người, DÀI và CÔ ĐỘC.

Chẳng có hành trình cuộc đời của ai giống ai. Thời gian cho dù dài ngắn chẳng giống nhau, đường đời gập ghềnh hay suôn sẻ cũng chẳng giống nhau nhưng ai cũng như ai phải tự mà bước đi trên hành trình cuộc đời của mình.

Ngay cả người đưa ta đến cuộc đời này, người dạy ta những bước đi đầu tiên, dạy ta nói, dạy ta ăn, dạy ta yêu và dạy ta đau khổ… Tất cả họ chỉ là những người sắp đặt hành trang cho ta, giúp ta bước trên hành trình cuộc đời của mình.

Ai cũng có hành trình của riêng mình, chẳng ai có thể giúp ai cũng chẳng ai bắt buộc được ai bước thay cho mình. Có thể trên đường đời bạn gặp được người đi cùng một đoạn đường… Đấy là phúc phần của bạn. Đoạn đường dài hay ngắn, lâu hay mau còn tuỳ vào duyên phận của bạn và người ta. Hãy nhớ, đấy chỉ là ngừoi bạn đường, người giúp cho hành trình cuộc đời của bạn đỡ cô độc mà thôi. Hãy vui vẻ trên chặng đường có bạn đồng hành, cởi mở mà học hỏi, và hãy luôn nhớ: Người ta không có trách nhiệm phải theo bạn đến hết cuộc đời. Tới lối rẽ của người ta người ta phải rẽ… Hãy vui vẻ mà chào tạm biệt.

Đường đời muôn ngả còn duyên phận, còn phúc phần thì sẽ còn gặp lại.

( Nói kể cũng dễ… Khúc trên là khúc cô ấy tâm niệm và khúc trong ngoặc là để thú nhận rằng không thể buông tay… )

18.4.15








Quảng Châu hẳn là thành phố mà hình như đa phần những người lần đầu tiên tới TQ sẽ chọn bởi những thuận tiện của nó. Mình không chọn Quảng Châu, Quảng Châu cũng không chọn mình đầu tiên… Mình không thích Quảng Châu, và Quảng Châu mà biết nói hẳn cũng sẽ bảo chả thích mình… Bởi lẽ thường ai lại đi ưa kẻ không ưa mình bao giờ.

Vậy mà mình tới Quảng Châu nhiều lần nhất. Tìm thấy nhiều góc xanh đáng yêu thế này để mà lơ đãng trôi và gặm món bánh mì Thổ thủ công thơm lừng kia. Anh bán hàng nói chả sõi tiếng gì nhưng nhất định phải thêm cho mình một chiếc bánh hơn người khác… Hẳn anh để ý thấy mình ngày nào cũng gặm bánh của anh đầy vui thích hay giả rằng mình đáng yêu, mình thì thích cái giả ý thứ hai hơn.

Và bởi lâu lắm mình chưa trở lại, nên khi xem hình mình chợt nhận ra mình nhớ cảm giác hai bàn chân đau nhừ lê dưới rặng cây cũng nhiều như mùi bánh mì thơm lừng kia.


17.4.15



“Cuối ngõ ấy là quán cà phê quen

Anh đã tin vì uống cà phê mà mắt em nâu đến thế

Vì viên đá tròn xinh

Vì bông hoa be bé

Mà nụ cười em trong hơn




Cuối ngõ ấy anh vẫn tìm nỗi cô đơn

Khi anh nhìn trong mắt em và không thấy mình trong đó

Cà phê nâu, màu môi em đo đỏ

Nỗi thất vọng màu gì, em có biết không?




Cuối ngõ ấy có bao người mà em nói thật đông

Anh chỉ thấy toàn người lạ

Người lạ thì chẳng là gì cả

Thế giới thu vào một mái tóc em




Cuối ngõ ấy anh đã tìm được một thói quen

Một thói quen dễ thương giữa chật chội cuộc đời và bộn bề toan tính

Chỉ cần em và buổi chiều thanh tịnh

Một ly nâu đủ ấm áp nụ cười… “

Quán cafe cuối ngõ ấy nhà chủ bán mất rồi… Sao lối xe vẫn vương sợi tơ tình vụng dại?



16.4.15



Đi mua đá muối thêm vào cho cái đèn chị bán hàng sốt sắng giới thiệu: đá muối tốt lắm, em mà bị va vào đâu cứ đặt viên đá muối nóng lên nó sẽ không bị bầm. Khục khặc rất khoái chí: ôi thế mà em không biết, em là chúa hay bầm tím.

Khổ nỗi về nhà mới nghĩ ra, mình thì chả biết va thế nào bao giờ mà chỉ khi thấy người tím ngắt mới biết là có bị thương, thế thì đá muối còn tác dụng gì. Kể ra cũng vài lần biết có va đập, cơ mà những lần ấy thì bầm tím thôi hoá ra còn nhẹ quá!

13.4.15

Người ta không thể nói cho ai đó biết rằng mình yêu họ!



Nhà nọ có cô nọ phải cả chục năm không được vào rạp xem phim. Cổ ghét phim hành động, chỉ ưa phim bộ nhẹ nhàng. Nhưng cổ có tính bon chen, bữa nghe giang hồ ồn ào phim bom tấn Fast and furious 7, rồi em trai cổ mua vé vậy là cổ cũng tung tăng vào rạp xem cho bằng ngừoi ta. Phim hành động mà lại là phim 3D xem trong rạp mới tinh thì đương nhiên khỏi bàn về âm thanh hình ảnh. Tuy nhiên cổ nọ không khoái phim hành động, cũng chẳng ham siêu xe nên cổ cũng chỉ khoái vầy vậy. Tuy nhiên cổ cũng không ngủ gật, chẳng thở dài mà xem tới cuối phim. Nhưng! Đoạn cuối khi người hùng cơ bắp DOM bất tỉnh, cô người yêu LETTY vừa khóc vừa lay gọi mà thú nhận rằng đã nhớ ra tất cả, rằng tại sao anh không nói rằng họ đã cưới nhau thì DOM chỉ mỉm cười và nói: người ta không thể nói cho ai đó biết răngf mình yêu họ! Thì cô Sến nọ đổ sập… Cổ về và xem cho đủ 6 phần trước. 

Xem hết cả bộ cô Sến cũng vẫn cứ không thích phim hành động, tuy nhiên cô thích cái thông điệp xuyên suốt các tập phim về lòng trung thành, tình yêu thương và gia đình. Với DOM và các thành viên tình yêu xe, sự gắn kết từ xe mang họ đến với nhau và kết nối họ thành người nhà. Mà người nhà thì cho dù ngay cả sự phản bội, hiểu lầm hay chia cách cũng không thể làm thay đổi tình cảm ấy. Ngừoi nhà thì luôn luôn là người nhà… Tình yêu cũng vậy, dẫu cho có chia xa về thời gian, không gian, thậm chí là cái chết. Dẫu cho trong khoảng chia cách ấy họ có người này người khác thì sau đó khi họ tìm lại tình yêu thực sự những người kia cũng tôn trọng mà ra đi bởi lẽ tất cả họ đều hiểu một điều: không thể cố gắng mà níu kéo một trái tim không thực sự thuộc về mình! 

Cô Sến vẫn cứ là cô Sến, ngay cả xem phim hành động cổ cũng thấy cái khía cạnh Sến của nó sáng chói!





Chưa phải là mùa nắng… Chỉ là vài sợi tóc bạc của lão Mặt trời cáu kỉnh già nua rơi ra khỏi chiếc lược lão chải đầu mỗi sáng mà vương xuống nhân gian. Còn rất là nhiều gió vui đùa trên những vòm cây… Hẳn là gió còn thương chị Bân chậm chạp mà ở lại chờ chị múa đôi que mà đàn cho xong tấm áo để chồng mặc rét. Hay gió còn tiếc vòm sấu chưa kịp thay tấm áo mùa cũ để trổ bông li ti như những ngôi sao nhỏ một sớm rụng vương trên tóc cô gái nọ để cậu trai nửa đời đi nửa vòng Trái đất cứ thương mãi mùa sấu quê nhà?

Chẳng ai biết! Chỉ là vẫn chưa phải mùa nắng… Hoa của mùa chưa nắng cứ mỏng manh nở trắng những gánh gồng tảo tần mà dịu thơm cả góc phố. Người ta chẳng nỡ cãi nhau mùa này mấy khi bởi mùi hương hoa hay bởi không gian còn mát mẻ làn gió mà tính khí người ta cũng trở nên điềm đạm?

Chẳng ai hay! Chỉ là nắng chưa đầy phố, ve chưa râm ran kêu, phượng chưa cháy những góc đường học trò… Bằng lăng chưa tím những trang lưu bút chia xa. Học trò còn nhẩn nha lắm, nhưng người xa tuổi học trò thì đã bồi hồi dần dần rồi… Bởi lẽ khi còn là học trò họ chẳng hay những ngày tháng mùa nắng ngấp nghé về để rồi vĩnh viễn chia xa chẳng có ai lại không ít nhất một lần mong còn được quay lại.

Chưa phải là mùa nắng… Thôi thì cứ tận hưởng hết mình không tiếc nuối. Bởi cho dù chẳng thương mùa nắng, chẳng mong mùa nắng thì cái oi nồng cũng vẫn tới, dù yêu gió dù muốn níu lại thì gió vẫn cứ phải đi. Quy luật đất trời là vậy, lẽ đời là vậy!