23.3.15




Cuối xuân nay mưa thật nhiều. Cây lá thì cứ xanh ngăn ngắt như thể thiếu nữ được yêu… Nhưng người ta thì chả thích thú gì kiểu thời tiết thế này. 

Bàn chân cứ thấp thỏm mong một chuyến đi xa, mong nắng ráo. Rồi thì chợt nhớ rằng thời tiết luôn đẹp ở nơi mình tới trong mỗi chuyến đi. Cứ như thể ông Trời chiều chuộng đứa ham chơi là mình vậy. Chỉ có duy nhất một lần ở Bắc Kinh, sau khi chụp 2 bức ảnh ở trên từ núi lá đỏ trở về thì trời sập mưa phùn… Rét, lạnh và tối… hai đứa lầm lũi đi bộ sang đường. Qua lối vượt ngang trên đường cao tốc nhìn xuống chỉ thấy hai vệt đèn ô tô ngược nhau chạy, lòng chợt run rẩy như thể chú chim nhỏ chưa biết bay mà bị đẩy ra giữa trời bão tố.

Cả cái “ khu nhà vui vẻ” của mình đều sắp chuyển. Mấy nay chuyện vãn chỉ quay qua quay lại sự thuê văn phòng mời sao cho gần cho tiện. Mình thì sắp phải sáng sáng, chiều chiều chạy xa rồi. Chẳng có phương án nào đủ cầu toàn cho tất cả hay sao?


No comments:

Post a Comment