Những ngày mưa như thế này em nhớ cái ban công nhỏ chắn bằng những thanh tre vô cùng. Cái ban công có lần một ngày mưa phùn em vắt vẻo ngồi trên đó, hôm ấy em mặc áo đỏ… Màu đỏ sáng cả màu xam xám của mưa xuân, và màu nâu của đất mới. Anh bảo vậy!
Những ngày mưa thế này, kê cái bàn trúc ra ban công nhỏ ấy… Một ấm trà thật nóng, mấy thanh kẹo lạc, hai cuốn sách. Mỗi người đọc 1 cuốn, lâu lâu nhấm nháp chút trà rúc rích cười và nghe mưa gõ nhạc trên mái lá gồi. Hưong trà, mùi đất ẩm nồng nồng, vị ngọt của kẹo… Mọi thứ đều ăm ắp tình. Em thích vậy!
Những ngày mưa thế này! Em không muốn làm người đàn bà cứng cỏi… Thích làm chú chim nhỏ tìm một bờ vai vững chãi để dựa, một bàn tay ấm áp để trốn… Anh nuông chiều em cũng được, mắng mỏ em cũng được. Nói với em bất cứ điều gì, chẳng cần giới hạn không gian hay thời gian, cứ rủ rỉ như mưa xuân. Em sẽ ngoan ngoãn mà nghe. Em hứa!
Vẫn còn nhiều những ngày mưa thế này trước khi nắng về!




















