24.2.15




Quán cafe quen! Thường thì cô gần như là người khách đầu tiên… Chỉ cần thấy tiếng xe cô dừng thì ngay lập tức có tiếng lảnh lót: bàn 13, nâu phin ít sữa nhé! 
Đôi khi còn khuyến mại câu nhỏ hơn: nhiều thì tự đi mà uống đấy. 

Cô thích cái góc nhỏ quen thuộc ấy. Nơi mà cô không bị ảnh hưởng bởi mùi khói thuốc… Cô cứ luôn tự thắc mắc với bản thân rằng: tại sao mình có thể hôn một người đàn ông vừa hút thuốc nhưng lại không thể chịu nổi một không gian mù mịt khói thuốc. 

Không gian và mùi hương quen luôn làm cô cảm thấy nhẹ nhõm cho dù có thể cô đã có một giấc ngủ không yên. Đôi khi cô lắng nghe câu chuyện của những người bên cạnh… Những cuộc điện thoại kết nối công việc, vài lời kể lể chuyện gia đình chồng con không như ý, tiếng thì thầm nũng nịu và đôi lúc dỗi hờn. Những âm thanh cuộc sống sống động luôn hiện hữu như thế! 

Thảng hoặc cô cũng có bạn tới ngồi cùng… Chỉ những lúc như thế cái góc quen của cô mới trở nên ồn ã. Rồi thì vài lần bạn cứ lẳng lặng mà tới đó chờ, hên xui sẽ gặp cô mà không cần hẹn.

Có lần cậu em hỏi: chị có cổ phần ở đấy à? Cô chỉ cười… Cafe vừa đủ hợp khẩu vị cô, view vừa đủ dễ chịu, quán hàng cũng dễ thương nhưng có một nguyên nhân quan trọng nhất chỉ riêng cô biết: cảm giác lồng ngực thót lại mà vui mừng khi hiếm hoi anh bất ngờ xuất hiện ngay bên!


No comments:

Post a Comment