Năm nhuận, mới tháng chạp áp Tết mà lá Sưa đã vàng úa. Chả mấy,khi mưa xuân về lá vàng rụng cả trơ lại những thân cành khẳng khiu... Để một ngày nào đó nắng về vô tình lướt ngang đường Sưa chợt ngỡ ngàng với màu hoa trắng tinh khôi mà mỏng manh chợt nở bừng từ lúc nào?
Vì sao gọi là Sưa? Ai đã đặt tên cho Sưa? Chẳng ai rõ, chẳng ai biết, chẳng ai hay... Chỉ biết Sưa là Sưa. là cái tên người ta ưa gọi nhất. Em thì cho rằng hẳn ai đó khi ghi chép về Sưa đã viết sai chính tả. Bởi lẽ Sưa đúng ra phải là Xưa... Cái tên mà những đôi lứa nên duyên dưới tán hoa Xưa nhưng vì lẽ nào đó chẳng cùng nhau dệt được sợi tơ níu nhau tới hết cuộc đời đã đặt.
Những con đường Xưa... Những mùa hoa Xưa!
Chỉ vậy thôi mà đủ nhói lòng, bởi dù đi qua bao con đường, bao mùa hoa, bao thời gian thì con đường ấy, mùa hoa ấy, màu hoa ấy chẳng dễ gì mà phai nhạt.
Chẳng có loài cây nào như Sưa, cũng chẳng có loài hoa nào như Sưa. Hoa nở trên những cành khô trơ trụi trắng xóa một màu mỏng manh mà tinh khôi, đẹp nhưng rất ngắn để rồi khi mùa hoa qua đi mới lộ ra màu lá xanh tươi non.
Chẳng có cây hoa Sưa nào chưa từng là chứng nhân cho một tình yêu, cho những giận hờn và nhớ thương. Nhưng cây hoa Sưa dường như chứa trong mình cả một trời khắc khoải để khi người thương nhớ người thương cứ muốn mường tượng lại được cùng nhau giận hờn và thương nhớ dưới vòm hoaSưa. Hẳn là bởi vậy nên nhớ!
Nên em mới cho rằng Sưa là Xưa vì thế.
Nhân duyên giữa người với người đôi khi chẳng dài như người ta muốn. Sợi tơ níu nhau nếu một người thả ra ròi thì đã trùng lại, người kia có muốn níu hẳn cũng chẳng được. Đời người cho dù không mong muốn cũng chính là một hành trình dài níu lại những sợi tơ đời.
Có sợi tơ nào đủ dài đủ bền để níu lại mùa Sưa? Để người sẽ không phải là Người Xưa?
No comments:
Post a Comment