12.2.15

ĐẠI LÝ - ẤN TƯỢNG TỪ NHỮNG NGÔI NHÀ


Cậu em ra sách, nó giới thiệu khách mời có chị HH - blogger du lịch. Xem xong đỏ mặt mấy ngày vì lâu lắc rồi chẳng có bài viết nào cho những chuyến đi. Rồi thì ai đó nói rằng không thích khi bức tường nhà mới được quét vôi màu xám. Tự nhiên tôi nhớ mình đã ấn tượng thế nào khi lần đầu tiên nhìn thấy những ngôi nhà mái ngói cong có kiến trúc giống nhau với những mảng tường trang trí giống nhau bằng 2 màu Trắng và Xám ở Đại Lý.


 Đại lý cách Côn Minh 1 đêm tàu chạy. Dọc theo đường tàu là những ngôi nhà bình dị, những xưởng sản xuất thủ công và ruộng lúa. Người Trung quốc thì ồn ào vô cùng. Họ dường như đã rất quen với con đường và lịch trình chạy vắt chân lên cổ của tua nên mới sáng sớm ra họ đã chiếm giữ tất cả những nhà vệ sinh công cộng trên tàu. Những người khác thì luôn có một phích nước nhỏ bên mình, họ thậm chí đánh răng ngay qua cửa sổ toa tàu. 

Đại Lý mờ mờ hiện ra trong sương sớm bằng những mái nhà cong cong nằm thoai thoải triền núi. Thành cổ nằm lọt thỏm giữa lòng núi với những ngôi nhà ống san sát và lối đi bằng đá hoa cương xanh cổ kính.


Một con suối nước trong vắt bắt nguồn từ đỉnh Thương Sơn chảy thoai thoải xuống thành phố làm nên con phố Suối Reo sầm uất với những cửa hàng bán đồ lưu niệm san sát. Những tảng đá nằm trong lòng suối cũng là đá hoa cương xanh...

Người Bạch thì quần áo màu sắc vô cùng... Những khuôn mặt nhăn nheo vết thời gian thật là đẹp. Người Bạch bán hoa lan, bán bánh, bán các sản vật tự họ làm ra và cho thuê những chiếc xe dê kéo. Da tôi luôn sạm đen vào mùa hè và nhanh chóng trắng trẻo lại khi mùa đông tới, và tôi luôn cho rằng người ta sẽ trắng nếu ở xứ lạnh... Nhưng dường như ở đây không thế, bởi lẽ tôi thấy ai cũng mang một màu da sạm đen khắc khổ.


Tuy nhiên họ xởi lởi và hiếu khách... Họ không tự dưng cho ai chụp hình, nếu muốn chụp phải trả cho họ 3 tệ. Tuy nhiên họ để cho tôi chụp... Tôi đùa với bạn rằng: Họ đã bị quyến rũ bởi nhan sắc và nụ cười của tôi.

Chiếc xe cừu với ông cừu cụ này cực kỳ hấp dẫn bọn trẻ con nhà tôi. Nhưng chúng bảo: Con mà trèo lên nhỡ cừu kéo không nổi gẫy lưng thì sao? Và nhất định không chịu lên dù ông chủ tha thiết mời chào và hứa giảm cho một nửa giá. 

Người Bạch thích nhảy múa và ca hát... Những cô gái Bạch xinh đẹp mình hạc xương mai rất đáng yêu. Tôi cũng ít thấy người Bạch mập mạp trên phố. Họ dường như sống một chế độ vận động và sinh hoạt lành mạnh nên luôn sở hữu một cơ thể khỏe khoắn và mềm dẻo.

Họ đi bộ, tập dưỡng sinh từ rất sớm, khi thành phố còn mờ sương... cỏ cây còn khép lá say ngủ.

Tôi đã ùa reo khi nhìn thấy con đường xanh màu tre này... Chỉ là một hành động bột phát như thể lâu lắc mới gặp lại thân thương. Ngày ấy tôi như thế, nhưng tôi biết sau này tôi vẫn sẽ như vậy.

Đại Lý yên tĩnh và trầm mặc. Những con phố vắng vẻ và ít xe chạy, những ngôi nhà màu xám lạnh và sương luôn phủ bãng lãng trên cao... dù thế con người thì luôn nồng nhiệt và ấm áp. 

Nói suy cho cùng chẳng có gì ấm nóng hơn nhưng cũng không có gì lạnh lẽo bằng tâm con người.


No comments:

Post a Comment