23.9.14

CỐM SỮA VỈA HÈ... NÍU BƯỚC CHÂN QUA









Mùa cốm… Qua chợ hương cốm dìu dịu thoang thoảng cứ níu chân người ta dừng lại. Cô hàng cốm có nước da nâu giòn chưa cần đon đả mời khách đã sà xuống hỏi…

Chẳng phải chỉ mùa này mới có cốm. Cũng chẳng phải chỉ làng Vòng xứ này mới có cốm… Từ xưa rồi, cứ độ lúa non là người ta đã lấy về làm cốm dỗ trẻ con. Mà một năm thì có tới mấy mùa.

Cơ mà cốm chỉ ăn không mình nó thì vô duyên lắm. Cho dù dẻo là thế, thơm là thế, dịu dàng là thế nhưng ngừoi ta chả ăn được nhiều, nêm nếm nhẩn nha một chút là đã chán rồi… Cốm ngon nhất thanh vị nhất vẫn là ăn cùng chuối tiêu chín trứng cuốc. Chuối ngọt đậm đà, cốm dẻo thơm dịu dàng thật là đồng điệu vô cùng. Mà chuối thì chỉ độ thu là chín ngon nhất thôi.

Cô hàng dặn dò: em gói cốm cho chị vào lá củ dáy cho mềm nhé. 
- Không, chị chỉ thích mùi lá sen thôi. Gói cốm lá sen buộc bằng sợi lúa nếp tươi thảo thơm í. Tới chiều mà cốm khô thì tôi mang rán chả trứng cho trẻ con có sao đâu.

Mùa man mát, sáng đi trong cái se se thu. Mùi hương nào cũng dễ níu bàn chân người ta dừng lại. Nhẩn nha níu lại một chút hương mùa kẻo vài bữa nữa lạnh rồi, lúa chín rồi thì ngay cả vị cốm thu dẻo cũng chỉ còn là hồi ức.