27.7.14



Mấy đêm miệt mài với Sam Sam đến rồi. Phim nhạt như bất cứ bộ phim theo kiểu Lọ lem cưới Hoàng tử nào, nhưng bù lại diễn viên đẹp, khung hình đẹp và mình thì chợt nhớ Thượng Hải da diết.

Cũng đã hơn 4 năm rồi từ cái lần gặp Thượng Hải ấy. Chẳng ấn tượng gì nhiều ngoài những tòa nhà chọc trời đèn sáng thâu đêm và tuyệt nhiên không có bóng quần áo hay thậm chĩ một cái khăn mặt treo ngoài ban công. Chẳng thích gì ngoài metro và chẳng nhớ gì nhiều ngoài đi bộ tới chừng đôi chân thậm chí còn không muốn nhấc lên.

Vậy mà hôm nay nhớ, lần mở lại file hình để chợt nhận ra đã quên mất nhiều điều… đôi giày ấy lâu nay để sau trong góc tủ là mang về từ Thượng Hải. Góc phố quen có trong cảnh phim kia bàn chân đã từng đặt tới, máy ảnh đã từng ghi lại. Sông Hoàng Phố thì rộng biết chừng nào, tháp Dạ Minh Châu thì cao biết chừng nào?

Vậy đấy. Trí nhớ người ta là hữu hạn và lớp nhớ này tiếp sẽ đẩy lùi lớp nhớ cũ… Lâu lâu xóa bớt để tiếp nhận lớp nhớ mới. Âu cũng là lẽ thường thôi.