Tuổi của chúng tôi, mấy đứa trẻ phố không lớn lên từ những ô cửa sổ gỗ với hàng chấn song gỗ tiện vuông như thế này?
Những dãy nhà tập thể cấp 4 cũ, tường tooc si mái lá gồi, cánh cửa ra vào ọp ẹp nên những cánh cửa sổ cũng chẳng có đâu mà đẹp. Nhưng dường như cánh cửa sổ nào cũng mở ra với thấp thoáng bóng dáng một bé con nào đó nắm chấn song ngóng mẹ về.
Nhà chẳng có gì đâu, cơm tem phiếu đủ no cũng là may rồi nhưng cứ phải khóa trái cửa như thế để lũ con nít không ham chơi chạy ra nắng nghịch mà bị cảm. Dù rằng khóa trái cửa như thế cũng chẳng để làm gì bởi chìa khóa mẹ lại đưa cho cầm rồi, tinh nghịch chút là đám bạn vì lẽ nào đó bữa nay không bị nhốt sẽ ùa tới mà chơi cùng ngoài cánh cửa sổ kia nếu muốn sẽ mở cửa cho đứa bạn đang bị cầm tù ở trong. Cơ mà chẳng đứa nào làm vậy vì sợ cái cán chổi của mẹ lắm, sợ bị mắng lắm… và chơi đồ hàng với nhau qua những chấn song kia cũng không hẳn là không thú vị. Chỉ cần một vài món đồ chơi tự chế và một chút tưởng tượng trẻ con thôi sẽ có thể chơi cùng nhau cả buổi cho tới khi mẹ về rồi.
Từ những ô cửa thế này, những ngày không có đứa bạn nào tới chơi bởi chúng cũng phải cùng số phận ngồi sau một cánh cửa sổ khác chờ mẹ chúng… Đã có bao câu chuyện được thêu dệt, bao khung trời được tưởng tượng, bao ước mơ được nhen nhóm và bao mưa nắng ở lại trong hồi ức để rồi sao bao nhiêu năm tháng gặp lại đâu đó trên đường đời chơt thấy trái tim sắp già nua thổn thức mà nhớ.
(P/S: Một vuông cửa nơi góc phố Hội )