21.3.14

Cây ngoại trồng.


Ngày bé mình sống sót qua 2 kỳ học chẳng qua chỉ để 3 tháng hè được về ngoại. Nhà ông ngoại chả có gì giàu chỉ giàu trái cây... Nên hè về trèo cây, câu cá và sống bằng ổi, mít, doi và dứa.

Món dứa là món kém hấp dẫn nhất trong thực đơn trẻ con ngày ấy. Phần vì sợ lá dứa cứa tay, sợ rắn trốn dứoi bụi dứa và trên hết vì dứa nhà ngoại tuy bạt ngàn nhưng là giống dứa ta nên dù thơm vẫn chua ghê lắm.

Giờ thì ngoại chẳng còn, đất vườn cũng bán từ lâu... Chỉ còn vài cây mít còn ở lại như một chứng tích để lâu lâu có dịp về chỉ chỏ kể cho các con nghe về thời trẻ con oai hùng của bố mẹ chúng.

Mình thì cứ ăn dứa lại rát lưỡi... Nhưng lâu lâu cũng thấy dứa ngon. Tỉ như bữa hôm nhậu đã đời nơi xứ sở của nắng và gió được uống chén canh mực nấu dứa bạn Phu Nguyen Hai gọi cho. Hay một chiều chạy xe khát khô cổ nào đó bổ trái dứa vàng hườm mua đầu chợ chấm cùng muối tôm Món Quê nhà con nhỏ Lựu đạn Mộc Lan chao ôi là chua cay mà sao nó đã gì đâu. Tới chừng đó thì rát lưỡi cũng chẳng nhằm nhò gì hết.

Người ta đi hết đời vẫn chẳng chạy nổi khỏi những hồi ức tuổi thơ.