10.2.14

Va linh tinh


Thời con gái của bà già này chưa có ngày 14.2… ngày Va linh tinh gì đó. Bà già đi qua thời con gái mải miết, rồi làm đàn bà mải miết, rồi già mải miết mà chẳng để ý biết xem ngày ấy chợt mọc ra trong nhật ký tình yêu của bọn trẻ lúc nào. Chỉ biết rồi chợt có lúc bực mình kinh khủng vì nạn nghẽn tắc.

Nhiều ngày kỷ niệm để những người yêu nhau nhớ nhau hơn thì cũng tốt thôi. Chỉ là bà già thấy buồn cười vì các bạn trẻ học hỏi kỷ niệm mà chẳng tới nơi tới chốn. Thế giới có Valentine đọ đọ 14.2 cho bạn gái tặng sô cô la ngọt ngào cho bạn trai, 14.3 Valentine trắng tinh khiết cho bạn trai tặng quà lại quả bạn gái và 14.4 Valentine đen kiêu sa cho những người độc thân sáng giá nữa kia mà… Cớ gì cứ 14.2 thì các nam thanh niên cuống cuồng tìm quà tặng bạn gái vì ối lý do chẳng liên quan gì tới kỷ niệm.

Bà già khó tính từ thời con gái… chẳng mấy khi coi quà cáp những ngày đại trà thế này là xí quách gì… Lại càng chẳng coi những món dễ tìm ê hề ngoài hàng chỉ cần bỏ tiền là có quan trọng. Bà già chỉ thích người yêu nhớ những ngày của riêng chúng mình, nhớ một thói quen tủn mủn rất bà già và lâu lâu tặng một món quà bé tẹo chẳng đáng gì nhưng độc và đúng sở thích vậy là bà già vui cả năm rồi. 

Chắc vì vậy mà bà già mới là bà già khó tính như bây giờ… và ngồi mốc cả năm vẫn chẳng có quà… :)) Nhưng chẳng quan trọng gì, Bà già vẫn cứ vui với một tủ sách đầy ắp được tặng qua nhiều lần chẳng phải ngày gì, cái vòng gỗ tỏa hương dịu dàng trên tay hay một mùi hương hoa cứ tới mùa lại về, mùi hương hoa người ta trộm của đất trời này mà tặng riêng đàn bà cho ngày của riêng.

Kể ra vì khó tính mà bà già hóa ra lại giàu có… <3
Kỳ cà kỳ cục 1


Laptop của mình rất kỳ cục… Cứ mỗi lần mình muốn post text lên Tumblr từ máy tính thì nó lại nhảy font… Mà mình cũng có thói quen kỳ cục là chỉ thích viết thẳng chứ không thích viết từ word rồi paste. Thói quen từ thời chơi blog, bao lần mạng lỗi làm mất tiệt cả công sức kỳ cà kỳ cạch nhưng vẫn không bỏ. Mà hình như viết thẳng thế mình nặn ra được nhiều chữ hơn thì phải.

Mình cũng có lắm thói quen kỳ cục… Tỉ như chả chăm chỉ lễ bái gì, nhưng đã đi lễ thì toàn chọn nơi vắng. Cũng chẳng biết khấn nên cứ thành tâm mà vái… Trời Phật chắc cũng linh thiêng mà thấu hiểu điều mình mong cầu.

Cơ mà con người thì chẳng vậy… Cứ im lặng mà không nói người ta chẳng biết cho, chẳng hiểu cho. Người ta thậm chí còn cho rằng sống vậy là bất cần, ích kỷ. Nhưng quen vậy rồi, làm sao để sửa?

Nói ra và biết yêu cầu cho bản thân thì đã chẳng là mình.