27.11.14



Hai năm gần đây Hoà Bình rộ giống bưởi đào ngọt có tên bưởi Vua Mường.

Ruột bưởi hồng, tép khô, vị ngọt thao thảo chứ không được sắc như bưởi Diễn, không he và thơm dịu dịu.

Em thì vẫn thích bưởi Diễn hơn. ;)

26.11.14



Có khi nào ở một nơi cao cao ngắm phố… Người ấy lướt qua, ta chỉ có thể nhìn… 
Không thể gọi, không thể vẫy cũng chẳng thể thấy người ấy cười mà hỏi: Em đấy à? Dạo này sao rồi?




Em đọc thơ Vũ nhiều thế mà lại chưa từng có riêng cuốn nào trong tủ sách. Hẳn là vì chưa có duyên…

Nay thì… Đã gặp rồi. ❤️

22.11.14





Có những ngày giống như thế này… Một chút se se lạnh, một chút hiu hiu gió và màu mật nắng loang đầy trên phố.

Người ta chẳng nỡ làm gì ngoài những việc nhẹ nhàng… Tưới nước cho cây, nhặt vài chiếc lá khô rồi xinh tươi mà ùa ra phố. Nghe mùi cafe thơm tới nồng nàn, nếm thời gian chậm rãi đi qua từng giọt cafe rơi. Gọi 2 ly để như yêu thương ở đâu đó mà vẫn ngay bên cạnh ấm áp và yên bình.

Đời thật đáng yêu khi người ta có một mình nhưng không cô đơn.

21.11.14



- Con có biết muỗi đốt vào đâu ghét nhất không?
- Con biết, là gan bàn chân.
- Ớ, sao con biết?
- Con vừa bị đốt đấy. Điên quá điiiii.

( Mình nghĩ khả năng Hà nội có một bọn xấu thả muỗi là đồng bọn với bọn thả rắn lục đuôi đỏ ở Quảng Ngãi. Huhu…)





Chuyện Cá kể.


Chuyện 1:

Mẹ, mẹ… Con kể mẹ nghe: bọn lớp con giờ nó hâm cực.
- Sao? Hâm sao?
- Giờ học mà nó lấy cặp để hộp bút lên trên trùm áo, đội mũ… Rồi nó bảo: this’s my friend. Lai còn hôn hít nữa chứ.
- Sao không chụp ảnh cho mẹ xem?
- Đang giờ học mà chụp gì mẹ?
- Sao đang học lại thế? Con có phá thế không đấy?
- Không, không bao giờ. Cá là học sinh ngoan mà.




Chuyện 2.

- Nay con bị cô văn gọi kiểm tra đấy mẹ. May mà con biết cô hỏi gì để trả lời.
- Thế cô hỏi gì?
- Cô hỏi: tác giả đã tưởng tượng gì?
- Thế tác giả tưởng tượng gì?
- Con chả nhớ. Kệ ông ấy.
- Con trả lời cô thế á?
- Khôngggg. Đấy là con nói với mẹ. Mà con rất không bằng lòng mấy ông mata ngủ ban đêm nhá, mất ngủ không ngủ đi lại còn làm thơ để bọn con phải phân tích khổ thế này. Mà BH cũng không chấp nhận được, đến BỊ GHẺ mà cũng làm thành thơ ơ ơ ơ..,

( Cười no luôn với chuyện của bà Cá 😂😂😂😂😂 )

20.11.14



Khăn tắm xịn, sữa tắm thơm, nước ấm sực mà lần nào đi tắm cũng cảm thấy thiêu thiếu… Nay rồi cũng nghĩ ra thiếu gì rồi...

Đá kỳ… Đá kỳ. Và người sẵn lòng kỳ cho em chỗ lưng tay em không với được. Như Mẹ ngày xưa…

( Đá kỳ mà hiếm hoi như kim cương… Đi đường kiếm goài hông thấy bao giờ. Huhu… )

19.11.14



- Á… Hoạ Mi kìa.

- Cúc trắng thôi chứ có gì đâu mà á?

- Nhưng là cúc Hoạ Mi.

- Hoạ Mi thì sao? Bộ Hoạ Mi không phải cúc hả?

- Thì là cúc…

- Đàn bà con gái các em kỳ cục… Cúc nào chả là cúc. Hoạ Mi thì cũng là cúc trắng thôi chứ khác gì mà cứ cuồng lên thế?

- Thì cuồng thế vì cúc có quanh năm… mà Hoạ Mi thì chỉ tầm này mới có mà vài tuần là hết mùa à… Muốn gặp lại phải chờ sang năm.

- À ra thế. Ngắn ngủi nên mới quý à? Đúng là đàn bà…

Ặc… ặc. ?????!!!!

( Tui thì cuồng cúc Chi chớ hông cuồng Hoạ Mi… Cúc Chi nhỏ nhỏ xinh xinh như cái khuy áo mà thơm ngan ngát. Nhẩn nha bứt vài cánh thả vào ly nước sôi là có ly trà cúc rồi, thêm chút mật ong là đủ ấm sực ngọt ngào ngày đông <3 )



16.11.14

Đừng phá vỡ ân tình

Đừng phá vỡ ân tình


Nghe kha khá chuyện không vui về một người bạn cũ… Cũng không rõ nên buồn hay vui. 

Mình vốn không hay đem chuyện người này kể qua người kia nên thường nghe vậy rồi để đó vậy. Cũng không vì người nọ kể xấu người kia mà bị tác động bởi những lời kể xấu ấy. Nên thường thì mình luôn bị chung chiêng giữa những người bạn chung.

Cuộc đời mỗi người tưởng như chỉ sống cho bản thân mình. Nhưng cơ bản vẫn là được dệt bởi những mối nhân duyên đan xen…Vì một lý do nào đó mà dây duyên này đứt không có nghĩa là mối duyên ấy chết. Rất có thể nó còn được níu lại bởi những sợi tơ duyên khác hay lẩn trốn đâu đó trong mịt mù màn tơ… 

Bài hát mà nghe lần đầu tiên là nghe bạn ấy hát. Cho dù sợi dây nối mình với bạn ấy lạc đâu đó rồi, mình vẫn mong bạn ấy tìm được nhịp sống thật bình yên.

14.11.14



Thật giống với khu tập thể cũ mà tôi đã lớn lên. Những ban công phơi đầy quần áo, những chậu vạn niên thanh mặc nhiên lớn và những lồng chim với những chú chim cấ tiếng hót buổi sớm buồn bã.

Bọn trẻ ở khu tập thể lớn lên cùng nhau, hoàn cảnh sống cũng na ná nhau. Cùng trường, cùng lớp, cùng cô… Bố mẹ chúng thì cùng chung một cơ quan một thủ trưởng.

Rồi thì bọn trẻ lớn lên… Chúng như lũ chim trong những cái lồng kia một ngày cửa mở vụt bay lên tầng không mênh mông. Chúng mải mê với những khám phá mới… Tháng hoặc có đứa nọ, đứa kia quay về thoáng chốc rồi lại vụt đi. Vội vã cuốn mình vào những ồn ã đời sống.

Hẳn là đôi khi chúng cũng chợt nhớ lại khu tập thể xưa cũ nơi chúng lớn lên và đi qua tuổi thơ hồn nhiên… Và rất nhiều người trong chúng chợt thèm được trôi lại khoảng trời nho nhỏ mà bình yên qua những ô cửa chuồng chim ngày ấy.

13.11.14



Có một sự đau chân không hề nhẹ, may mà gặp được bà tiên bánh giò. 😻

Nam Từ Liêm - trên đường dịch chuyển







Cánh đồng tháng Mười người ta làm đất để chuẩn bị reo trồng một vụ hoa mới.

Âu thì cũng là lẽ thường ở đời… Chẳng có gì là bất biến, có lụi tàn thì mới có tái sinh.