23.9.14

CỐM SỮA VỈA HÈ... NÍU BƯỚC CHÂN QUA









Mùa cốm… Qua chợ hương cốm dìu dịu thoang thoảng cứ níu chân người ta dừng lại. Cô hàng cốm có nước da nâu giòn chưa cần đon đả mời khách đã sà xuống hỏi…

Chẳng phải chỉ mùa này mới có cốm. Cũng chẳng phải chỉ làng Vòng xứ này mới có cốm… Từ xưa rồi, cứ độ lúa non là người ta đã lấy về làm cốm dỗ trẻ con. Mà một năm thì có tới mấy mùa.

Cơ mà cốm chỉ ăn không mình nó thì vô duyên lắm. Cho dù dẻo là thế, thơm là thế, dịu dàng là thế nhưng ngừoi ta chả ăn được nhiều, nêm nếm nhẩn nha một chút là đã chán rồi… Cốm ngon nhất thanh vị nhất vẫn là ăn cùng chuối tiêu chín trứng cuốc. Chuối ngọt đậm đà, cốm dẻo thơm dịu dàng thật là đồng điệu vô cùng. Mà chuối thì chỉ độ thu là chín ngon nhất thôi.

Cô hàng dặn dò: em gói cốm cho chị vào lá củ dáy cho mềm nhé. 
- Không, chị chỉ thích mùi lá sen thôi. Gói cốm lá sen buộc bằng sợi lúa nếp tươi thảo thơm í. Tới chiều mà cốm khô thì tôi mang rán chả trứng cho trẻ con có sao đâu.

Mùa man mát, sáng đi trong cái se se thu. Mùi hương nào cũng dễ níu bàn chân người ta dừng lại. Nhẩn nha níu lại một chút hương mùa kẻo vài bữa nữa lạnh rồi, lúa chín rồi thì ngay cả vị cốm thu dẻo cũng chỉ còn là hồi ức.



18.9.14



Có những buổi sáng tỉnh dậy với tâm trạng thật tồi tệ… Không cần biết lý do là gì? Chỉ là cảm thấy như thế.
10k cho một bó Thạch Thảo to thế kia. Lời nhắc nhở rằng “mùa thu đã chết rồi” thực là rẻ quá, còn chưa mua nổi 1 ly cafe ngô vỉa hè bụi.


8.9.14



Tìm thấy mấy cuộn phim cũ trong tủ của bố.

Bố lâu nay cứ hay cằn nhằn: Chúng mày suốt ngày máy ảnh nọ kia, chụp chụp choẹt choẹt nhưng chẳng bao giờ thấy có tấm ảnh nào. Mình cãi: Ảnh giờ ai còn rửa cho chật nhà nữa. Lưu ở máy tính, khi muốn mở ra là xem được hết.

Mẹ thì bảo: Rửa ảnh đi lâu lâu còn mở ra xem lại. Mình lại cãi: trong máy tính có tất mẹ ạ. Mẹ bảo: Lúc nào cũng mở máy tính ra mà xem đâu. Chợt lặng lại một chút vì nhớ ra: Mẹ đâu có biết máy tính là gì mà xem.

Cuộn phim cũ này của bố có những tấm ảnh mà mình thậm chí còn không nhớ chụp lúc nào. Xem lại thì cũng chỉ hình dung mang máng… nhưng nhớ rằng thời ấy mình chẳng quan tâm tới ảnh, chẳng thích chụp ảnh ( Hẳn là vì chưa chơi mạng mẽo gì cả?!). Chỉ có bố là mua nguyên cái máy ảnh đấy chỉ để chụp Bống, đứa cháu đầu tiên của ông. Nếu không có ông, hẳn là mình chẳng có mấy tấm ảnh của Bống thời bạn í bé tẹo.

Nước ảnh của phim… mười mấy năm lăn lóc trong ngăn tử của bố. Sao mà vẫn cứ mê hoặc thế chứ! <3

7.9.14



Người tốt là người thế nào? Người tốt là người không làm cho người khác mất vui, thậm chí còn phải làm cho người khác vui.
Tỉ dụ như: niềm vui hàng ngày của hai người là nói xấu người thứ 3 khi vắng mặt thì người thứ 3 nên cố gắng xấu hơn nữa để hai người kia tiếp tục niếm vui nho nhỏ của họ. :)
( Thế giới người lớn phức tạp quá…. làm trẻ con mãi có phải vui không?)