Chưa từng muốn tới Huế nên lần này ghé qua Huế quả thật không chỉ là cố gắng mà còn gọi là kỳ duyên, dù ở lại chưa đủ 24h, dù chỉ loanh quanh dòng Hương như thể mới nếm chút hương hoa của đất Thần Kinh.
Điều gì chiếm nhiều thời gian nhất trong chưa tới 24h ấy? Chính là ẩm thực… Quán lẩu cua Bà Chanh này được người ở Huế dẫn đi và giới thiệu với không ít tự hào. Quả thật cua rất tươi, mẩy và nước lẩu rất thanh. Gỏi trái vả thì người ở xa tự đòi ăn bởi nghe nói nếu chưa nếm trái vả thì chưa thể gọi là biết tới món ăn thường nhật của người Huế. Cảm giác khi ăn bánh tráng giòn xúc gỏi trái vả hơi giống giống như vị của mụt măng tươi ngoại đào từ vườn nhà rồi thái mỏng xào lên vậy. Dù rằng gỏi thì trộn chua ngọt và cay nồng mùi ớt Huế.
Ra Huế thì đương nhiên phải uống Huda… Cái cốc ở đây giống hệt như cốc uống nước nhà mình hồi mình còn bé. Vậy mà lâu nay cứ ngỡ loại cốc này không còn bán nữa.
Quán bà Chanh buồn cười lắm vì dù nghe nói quán rất đông khách vào buổi chiều nhưng hỏi món gì anh bán hàng cũng kêu có ít lắm. Kiểu như bán tới đâu mới kêu nguyên liệu tới đấy cho tươi ngon vậy… Và đồ ăn thì chỉ sợ khách kêu nhiều sẽ thừa thôi. Chỉ có bia và đá thì mang ra cả thùng, dùng chừng nào tính tiền chừng đó.
Thế thôi nhưng mà mình thích. 👍
| Lòng vả cũng như lòng sung... Tới Huế nhất định phải ăn vả. |
| Gỏi rau mầm |
| Vả trộn xúc bánh tráng |
| Cái càng cua bự chà bá |
No comments:
Post a Comment