29.3.14



Khi em túm gọn tóc lên ấy là khi mùa hè gõ cửa…

Sớm nay chợt thấy cái trâm em mang về từ thị xã có những con phố nhỏ mà chỉ đến một lần thì có thể băt hồn người ta. Trâm em mua cho anh bạn, người chưa từng một lần cắt tóc từ khi bước chân rời đất mẹ lên đường mưu sinh… Người nhắn nhủ về: em à, cái trâm em tặng anh mấy năm trước gẫy cả rồi mà anh vẫn đang dùng đây. Nghe thương gì đâu. Gửi sang cho anh rồi mà còn một chiếc giữ lại dành cho mình.

Chẳng phải ngày xưa cô gái nào đi lấy chồng mẹ cũng gói cho mang theo một chiếc trâm cài tóc sao? Ngày em bước chân về nhà chồng đã xa ngày hôm nay quá rồi, ngày ấy mẹ cũng chẳng gói cho em cái trâm nào bởi tóc dài chưa chấm nổi vai… Thời ấy em vẫn thường cắt tóc mỗi khi rối nùi tâm trạng, và rồi lại hì hụi nuôi tóc lại để mùa hè còn túm gọn để tránh đi cái oi nồng.

Em giờ chẳng còn như thế… Chẳng phải cắt tóc đi rồi thì tới khi tóc dài nỗi niềm cũng dài theo sao? Và nếu rối nùi thì cho dù cắt đi khi dài lại nững nùi tóc ấy lại rối sao?

Bữa nay… trâm đẹp lắm trên tóc em. Và em lại nhớ cái thị xã nhỏ đã giữ lại một mảnh trái tim em từ hồi nào chẳng rõ.

29.03.2014

No comments:

Post a Comment