16.2.14



Mưa và cô


- Mặc áo mưa vào đi em. Ướt hết bây giờ.
- Không. Em ghét áo mưa lắm.
- Mặc đi mà. Mưa xuân thật đấy nhưng dày hạt thế này em ngấm mưa ốm mất thì sao?
Cô mỉm cười… Cô chẳng thấy lạnh. Dù đã khuya, đèn đường hắt sáng xuyên qua màn mưa bay bay, những búp non xòe ngón tay xanh mướt mát. Những ngón tay anh đan trong tay cô thật ấm áp và chở che.

Người ta nói đàn bà giống như cỏ cây vậy. Cỏ cây ngủ đông cần mưa xuân tưới mát để thức dậy trổ mầm và xanh non. Cũng như đàn bà cần một người yêu thương khích lệ để đẹp và toả sáng.

Có anh, cô đã đi qua nhiều rất nhiều những đêm mưa xuân thật ấm áp và bình yên như thế…

Chỉ là cô không hay, rồi cũng có lúc cô thấy lạnh khi đêm nay một mình đi qua đường mưa… dù đèn vẫn hắt bóng vàng trên đường, dù những cành khô khẳng khiu đã trổ búp trong mưa.

Anh nói đúng, mưa xuân dù mỏng thế cũng có thể khiến người ta ngấm lạnh một đời.

No comments:

Post a Comment