Một năm chưa xa vào chính ngày hôm nay, tôi chạy qua chính những con phố rất Hà Nội này để lần đầu tiên gặp một người.
Và từ đó đã có một tôi nói cười rất khác… Tôi không nhớ tôi ngày xưa, và nếu có quay lại ngày hôm ấy chắc tôi vẫn cứ để những vòng bánh xe quay qua những con phố ấy. Và tôi rồi cũng sẽ nói cười đau đớn rất khác như thế.
Duyên đời, chẳng thể tránh, chẳng thể dứt… Duyên người đứt đầu kia thì sẽ trùng lại rối nùi ở đầu này. Chẳng phải khói mà dễ tan được vào hư không.
Vậy đó người ạ.



No comments:
Post a Comment